Bài giảng: Cách khám cho bệnh nhân khiếm thị

Trong hội thảo trực tiếp trên web này, chúng ta sẽ thảo luận về cách thích ứng với môi trường lâm sàng và các khám nghiệm để giải quyết những vấn đề về thị giác của bệnh nhân khiếm thị.

Giảng viên: Tiến sĩ Nicole Ross, OD, MSc, FAAO
Danh sách phiên dịch viên: CN. Phạm Thị Dung, CN Trần Thị Trang
Biên tập: Ths. KXNK. Trần Minh Anh
Bộ môn Mắt, Đại học Y Hà Nội

Transcript

(To translate please select your language to the right of this page)

DR ROSS: Xin chào. Tôi là bác sĩ Nicole Ross và hôm nay chúng ta sẽ nói về các phương pháp khám khiếm thị và tổng hợp các cách xử lý khiếm thị trên lâm sàng của bạn.

Trước tiên tôi muốn dành phần đầu tiên của bài thuyết trình để nói về: Khiếm thị là gì? Những đặc điểm của những bệnh nhân khiếm thị trên toàn thế giới? Tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét một số chẩn đoán phân biệt của những bệnh nhân này, và quan trọng nhất là cách chúng tôi xử trí khiếm thị và tôi muốn đề cập rằng chúng tôi có một hội thảo trên webinar khác về chủ đề các trợ cụ khiếm thị chuyên dụng trong xử lý khiếm thị vào ngày 22 tháng 2, trong đó chúng tôi sẽ bàn luận sâu hơn về chủ đề này.

Vậy khiếm thị là gì? Đó là những bệnh nhân bị suy giảm thị lực vĩnh viễn cả hai mắt, gây hạn chế chức năng thị giác. Đây là những bệnh nhân đã trải qua tất cả các biện pháp điều trị và can thiệp y tế cần thiết, và thị lực chỉnh tốt nhất của họ vẫn giảm dưới mức 6/6 hoặc 20/20. Nhiều khái niệm được đưa ra để định nghĩa về suy giảm thị lực và khiếm thị, phân loại theo nhóm, tùy thuộc vào thị lực của mắt tốt hơn. Và trong một số trường hợp, nó cũng có thể được định nghĩa dưới dạng tổn hại thị trường, ở những bệnh nhân bị mất thị trường ngoại vi, dù có thể có thị lực tốt. Chúng ta nghĩ những bệnh nhân có 6/6 là có thị lực bình thường hoặc thị lực lý tưởng. Ở hầu hết các nơi trên thế giới, thị lực 6/12 cho phép bạn lái xe, và thị lực từ 6/12 đến 6/60, chúng ta coi là bệnh nhân khiếm thị hay tổn hại thị lực, và với thị lực dưới 6/60, chúng ta xét bệnh nhân thuộc đối tượng mù luật định, theo định nghĩa của Hoa Kỳ và Bắc Mỹ, hoặc định nghĩa của WHO, là 6/150 hoặc 20/500. Tổ chức y tế thế giới WHO phân loại suy giảm thị lực và khiếm thị dựa trên thị lực – có thể thấy ở bảng dưới đây. Và chúng ta chia người khiếm thành các nhóm trung bình, nặng, trầm trọng; và lý do phân nhóm mọi người theo cách này là vì những bệnh nhân này sẽ có nhu cầu thị giác khác nhau và nhu cầu chức năng khác nhau. Nội dung trọng tâm của buổi thuyết trình ngày hôm nay là bệnh nhân khiếm thị trung bình đến mất thị lực toàn bộ như trong bảng được đánh dấu dưới đây. Chúng ta tổng hợp và xử trí những bệnh nhân này trên lâm sàng. Khiếm thị thực sự là gánh nặng của già hóa dân số ở hầu hết các nơi. Chắc chắn ở Bắc Mỹ, ở Mỹ, nếu chúng ta nhìn vào những công dân trên 40 tuổi, tỷ lệ khiếm thị được ước tính là 2,4 triệu người và tỷ lệ mắc hàng năm là hơn 4.000 người. Và con số này chắc chắn sẽ tăng theo ước tính năm 2020, tức là chỉ còn hai năm nữa. Trên toàn thế giới, bức tranh có một chút khác biệt. Đây là thông tin từ WHO. Và từ các nghiên cứu của WHO, hiển nhiên họ chỉ ra rằng đục thể thủy tinh và tật khúc xạ không được chỉnh kính là những nguyên nhân hàng đầu gây ra khiếm thị và suy giảm thị lực, nhưng thực sự, khi chúng ta tập trung vào định nghĩa về khiếm thị, chúng ta đang nói về việc chưa được chỉnh kính – chúng ta ‘ đang nói về thị lực đã được chỉnh kính và chúng tôi đang nói về sự suy giảm thị lực không thể chỉnh thêm nữa. Do vậy tôi đã tật khúc xạ chưa được chỉnh kính và cũng như đục thể thủy tinh ra khỏi biểu đồ bên dưới. Ở biểu đồ này, chúng ta đang xem xét các nguyên nhân gây ra khiếm thị do thoái hóa hoàng điểm, glocom, võng mạc đái tháo đường, bệnh mắt hột và các nguyên nhân khác. Các quốc gia Châu Á trong nhóm màu đỏ, Châu Âu và Bắc Mỹ trong nhóm xanh lá cây, Châu Mỹ La tinh có màu tím, và Châu Phi có màu cam. Và như bạn có thể thấy, ở tất cả các quốc gia, điều đáng ngạc nhiên là có lẽ chúng ta có tỷ lệ mắc bệnh thoái hóa hoàng điểm cao hơn gây ra khiếm thị trung bình đến nghiêm trọng ở các nước Bắc Mỹ và Châu Âu, nhưng nhìn chung không có quá nhiều sự khác biệt giữa các nhómnhư chúng tôi dự đoán. Nếu chúng ta dựa vào định nghĩa của WHO về mù lòa, thì đây là những bệnh nhân có thị lực được chỉnh kính tốt nhất là 20/500 hoặc kém hơn, và nhìn vào chẩn đoán, một lần nữa, tôi loại trừ tật khúc xạ chưa được chỉnh kính và đục thể thủy tinh, còn lại là trường hợp khiếm thị thực sự. Và chỉ tập trung vào những nguyên nhân khác. Chúng ta lại thấy rằng thoái hóa hoàng điểm phổ biến ở các nước Châu Âu và Bắc Mỹ, nhưng cũng đáng ngạc nhiên là ở Châu Á và một số khu vực của Châu Mỹ Latinh cũng vậy. Và một lần nữa, mặc dù những con số này cao hơn, nhưng nó cho thấy rằng trên toàn cầu, tất cả chúng ta đều đang gặp phải vấn đề giống nhau. Vì vậy, tôi muốn các bạn đưa ra câu trả lời cho câu hỏi dưới đây về: Đáp án nào sau đây định nghĩa đúng về khiếm thị giai đoạn trầm trọng? Đó là thị lực không chỉnh kính là 6/12 hay 20/40 tại mắt tốt hơn, như ở Bắc Mỹ? Hay giảm thị lực do đục thể thủy tinh đến 20/200? Giảm thị lực đã chỉnh kính tốt nhất là 20/200 ở mắt tốt hơn do thoái hóa hoàng điểm, hay thị lực chưa chỉnh kính là 6/60 ở mỗi mắt? Tuyệt vời. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều ở trên cùng một đáp án dưới đây. Câu trả lời là C. Vì vậy, một lần nữa tôi muốn nhấn mạnh điểm mà chúng ta đang nói về các trường hợp khiếm thị, trong đó bệnh nhân bị giảm thị lực vĩnh viễn không can thiệp thêm được nữa, và sau đó chúng tôi phân loại dựa trên thị lực chỉnh kính tốt nhất trên mắt tốt hơn của họ. Thông thường, bệnh nhân có thể nói những điều như: Ồ, tôi bị mù mắt phải khi không đeo kính và thực sự, điều đó hoàn toàn sai khi nói về khiếm thị mà chúng ta đang thảo luận. Và đó là một từ nhầm lẫn phổ biến. Vì vậy, nếu chúng ta xem xét việc cung cấp các dịch vụ khiếm thị trên toàn thế giới và điều này đã được thực hiện bởi Jo Keith và nhóm của cô ấy và chúng ta có thể thấy rằng các khu vực có màu trắng là không có dịch vụ khiếm thị. Dạng chấm đốm có các dịch vụ khiếm thị được cung cấp thực sự hạn chế. Ở các khu vực dạng gạch chéo, ít hơn 10% dân số được tiếp cận với dịch vụ. Ở dạng ô, từ 11% đến 50% có dịch vụ khiếm thị. Và đó chắc chắn là trường hợp của chúng tôi ở Mỹ. Chắc chắn chúng tôi đang hướng tới việc tăng cường khả năng tiếp cận các dịch vụ khiếm thị, đây là một ưu tiên lớn. Và sau đó, chúng tôi có nhiều khu vực sẫm màu hơn, đó là quê hương Canada của tôi, với độ phổ cập hơn 50%, và một quốc gia ở Châu Âu cũng vậy.

Vậy ai là những người cung cấp dịch vụ khiếm thị, chắc chắn có rất nhiều các nhà cung cấp dịch vụ. Một số là chuyên gia khúc xạ nhãn khoa như tôi. Nhưng những người khác có thể đến từ lĩnh vực giáo dục, bác sĩ nhãn khoa, giáo viên phục hồi chức năng, v.v.

Nhưng ngay cả khi bao gồm tất cả những người cung cấp dịch vụ này, chúng ta vẫn gặp khó khăn trong tiếp cận các dịch vụ khiếm thị. Nếu chúng ta xem xét một số rào cản tiếp cận của những bệnh nhân khiếm thị, như là rào cản về văn hóa trên thế giới. Chi phí, các thiết bị và trợ cụ trực quan khác nhau giúp hỗ trợ bệnh nhân thực hiện các nhiệm vụ trực quan mà họ cần làm. Chắc chắn có quan niệm rằng không thể làm gì thêm được nữa, và chắc chắn trong khi không thể phẫu thuật thêm được gì nữa, bệnh nhân nhận được thông tin rằng không có gì khác có thể giúp đỡ được nữa, và đó là rào cản mà tôi nghĩ tất cả chúng ta, các nhà cung cấp dịch vụ y tế có thể giúp họ giải quyết. Bạn biết rằng, khoảng cách trong di chuyển đối với bệnh nhân là một vấn đề rất lớn. Bởi vì nhiều bệnh nhân trong số này không thể tự lái xe, v.v., do thị lực của họ giảm, và phải nhờ đến người khác và người nhà để đưa họ đến khám.

Khi nhìn vào những khó khăn?(triệu chứng chính) của bệnh nhân khiếm thị, chúng tôi đã thực hiện một đánh giá khi tôi còn ở Wilmer Johns Hopkins, xem xét tất cả những bệnh nhân khiếm thị và những triệu chứng thị giác trong buổi khám mắt. Khả năng đọc cho đến nay vẫn là khó khăn số một, tiếp theo là những triệu chứng khác. Và điều này chắc chắn đúng trên toàn thế giới. Mặc dù nó có thể không cụ thể là đọc, nhưng có phần lớn gặp khó khăn với các hoạt động ở gần. Cho dù đó là may vá hay thêu và các hoạt động nhìn gần khác. Đó là những phàn nàn số một. Vì vậy, một trong những phần đánh giá khiếm thị chắc chắn đo thị lực là khám nghiệm bắt buộc. Tôi muốn bổ sung thêm độ nhạy tương phản. Biết vị trí của ám điểm hoặc điểm mù trên thị trường có ảnh hưởng lớn đến chức năng của bệnh nhân.

Và rõ ràng đánh giá tình trạng khúc xạ là quan trọng, để đảm bảo rằng chúng ta đã thực sự chỉnh kính tốt nhất chưa, ngay cả ở một bệnh nhân có nhiều bệnh lý toàn thân và bệnh lý về mắt. Chúng tôi cũng muốn thực hiện các khám nghiệm chức năng như khả năng đọc lưu loát và hỏi bệnh sử có mục tiêu rõ ràng. Mục tiêu của phục hồi chức năng không nhất thiết phải là cải thiện thị lực, mà là cải thiện khả năng thực hiện các nhiệm vụ liên quan đến thị giác của bệnh nhân. Vì vậy, chúng tôi có nhiều cách giải quyết khác nhau, cho dù đó là đào tạo, cho dù đó là dạy phục hồi chức năng, cho dù đó là trợ cụ khiếm thị. Để hỗ trợ họ. Nhưng chúng tôi đang hỗ trợ họ thực hiện các hoạt động đòi hỏi thị giác. Do đó, chúng ta cần biết những hoạt động nào là quan trọng đối với họ, bởi vì bất kỳ bài tập hay trợ cụ được chỉ định nào không chỉ phải phù hợp về mức độ phóng đại, hay tăng cường độ tương phản và ánh sáng được cung cấp, mà còn phải hữu dụng để bệnh nhân có thể làm những công việc họ cần làm. Và khả năng tự báo cáo, nói chuyện với bệnh nhân và tư vấn là cần thiết để làm bệnh sử. Ngoài ra còn có các khám nghiệm nhận thức mà chúng ta phải xem xét, đặc biệt là ở nhóm dân số lớn tuổi. Chúng ta sẽ không đề cập nhiều đến vấn đề đó trong buổi nói chuyện hôm nay, nhưng có rất nhiều biện pháp sàng lọc khác nhau được cung cấp, vì chắc chắn khả năng nhận thức của bệnh nhân sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch điều trị và những gì bạn đề xuất cho bệnh nhân. Vì vậy, khi tôi hỏi bệnh sử cho 1 trường hợp khiếm thị, thời gian hỏi dài hơn một chút so với bệnh sử trường hợp bình thường khi khám mắt.

Tôi nghĩ về năm loại chức năng của một người và tầm nhìn ảnh hưởng đến các chức năng đó như thế nào.Tôi đặt câu hỏi liên quan đến các nhiệm vụ đọc hay nhiệm vụ ở gần, tôi đặt câu hỏi về thu thập thông tin hay nhìn tổng thể của người đó. Vì vậy, đây sẽ là ví dụ, các câu hỏi về nhận dạng khuôn mặt và những thứ như thế này. Vận động là một khía cạnh cực kỳ quan trọng. Chúng tôi biết rằng khi thị lực giảm, khả năng vận động và nguy cơ ngã là một điều đáng lo ngại. Tôi đặt câu hỏi về các hoạt động sống hàng ngày của họ, hoặc ADL, như chúng tôi thường viết tắt từ này. Vì vậy, nấu ăn, dọn dẹp, sắp xếp quần áo,…. Và cũng có thể lái xe, nếu thích hợp, nếu bệnh nhân trước đây lái xe hoặc là tài xế. vậy tôi hỏi điều gì đối với việc đọc? Có rất cách khác nhau để hỏi các nhiệm vụ gần và cách đọc. Bạn hỏi tài liệu đọc yêu thích là gì. Đó có phải là những tạp chí in lớn không? Đó có phải là một cuốn kinh thánh in nhỏ mà họ đang cố đọc không? Bệnh nhân trước đây có phải là một người ham đọc sách không? Đọc liền mạch có phải là điều bệnh nhân muốn? Hay bệnh nhân chỉ đơn giản muốn gói thực phẩm và nó là gì? Đây có phải là súp Campbell không có muối hay không? Còn về khoảng cách đọc thường dùng thì sao? Bệnh nhân có kiên quyết rằng họ phải đọc báo ở độ cao 40 cm với tờ báo trên bàn không? Hay có thể thay đổi được khoảng cách? Họ có sẵn sàng giữ mọi thứ gần hơn không? Hay xa hơn không? Đối với tất cả bệnh nhân, khả năng hoàn thành các nhiệm vụ đọc lướt – về gói thức ăn, hướng dẫn, thuốc, v.v. – là quan trọng. Vì vậy, chúng tôi phải giúp bệnh nhân làm được những điều đó. Và câu hỏi đặt ra là: Chúng ta có những nhu cầu phức tạp hơn ở nơi làm việc không? Hay chi sở thích đọc sách mà chúng ta cần xử lý? Vì vậy, các thông tin liên quan đến thị lực – chúng tôi đang đặt câu hỏi về: Bệnh nhân có thể nhận ra khuôn mặt không? Đây là một câu hỏi đặc biệt nhạy cảm, vì nhiều bệnh nhân khiếm thị của tôi sợ hãi khi có tiếng chuông cửa, vì họ không chắc ai đang ở cửa. Họ không thể nhận ra người đó. Hoặc họ khó xử khi mà họ có thể đang phớt lờ ai đó mà họ biết, hay người đã bước vào phòng, vì họ không thể dễ dàng nhận ra khuôn mặt nhanh được. Xem TV là một lĩnh vực khác đang được đề cập. Bạn biết đấy, TV lớn bao nhiêu? Họ ngồi gần nó như thế nào? Thật trùng hợp, các nghiên cứu cho thấy rằng nhiều bệnh nhân khiếm thị thực sự xem TV nhiều hơn so với những người bình thường. Vì vậy, TV là một câu hỏi quan trọng. Ánh sáng cũng là một câu hỏi quan trọng. Và trong rất nhiều bệnh lý về mắt, ánh sáng lóa là một vấn đề. Trong nhà, ngoài trời – và điều quan trọng là phải làm sáng tỏ điều đó. Về khả năng vận động, chúng tôi muốn biết: Hiện tại bệnh nhân có sử dụng trợ cụ vận động nào không? Họ có dùng gậy hỗ trợ không? Họ có sử dụng khung tập trắng không?Họ từng bị ngã chưa? Và họ đã gặp bao nhiêu lần ngã? Bao lâu? Cụ thể của lần ngã đó như thế nào? Có phải do lề đường? Có phải cầu thang không? Có phải mặt đường không bằng phẳng không? Khi chúng ta nói về các hoạt động sống hàng ngày, chúng ta đang thực sự nói về sự an toàn tại nhà của người đó. Chúng tôi thực sự muốn xác định bất kỳ vấn đề an toàn nào trong nhà. Chẳng hạn như bị bỏng khi nấu nướng, có thể xử trí bằng thuốc thích hợp. Không dùng quá nhiều thứ hay không dùng quá nhiều thuốc vào cùng một thời điểm. Hoàn cảnh sống của họ ra sao. Họ có được sự hỗ trợ từ các thành viên trong gia đình không? Ai có thể giúp họ một số hoạt động sống hàng ngày? Hay họ đang ở một mình? Họ sử dụng điện thoại hay máy tính? Bạn biết đấy, việc sử dụng điện thoại di động rất phổ biến trên toàn thế giới. Họ có thể quay số điện thoại trong trường hợp khẩn cấp không? Họ có thể kết nối với những người thân yêu không? Họ có bất kỳ biện pháp an toàn nào khác, chẳng hạn như LifeAlert hoặc thứ gì đó mà, nếu họ bị ngã hoặc gặp tai nạn, họ có thể liên hệ với ai đó không?

Lái xe – có rất nhiều câu hỏi quan trọng ở đây và chắc chắn các quy định về lái xe thực sự rất khác nhau trên toàn thế giới đối với các yêu cầu về thị lực cần thiết để lái xe. Và một số quốc gia không có quy định về thị lực để lái xe. Nhưng với tư cách là bác sĩ và chuyên gia của họ, chúng tôi muốn cho họ những lời khuyên bổ ích liên quan đến việc lái xe. Vì vậy, chúng tôi thực sự muốn biết khi nào, ở đâu và tại sao họ lái xe, nếu họ có tiền sử tai nạn xe cộ, họ có giấy phép lái xe hay không? Đánh giá thị lực ở những bệnh nhân khiếm thị – chắc chắn có rất nhiều sự lựa chọn khác nhau. Bạn có loại bảng điện tử và bảng Snellen truyền thống. Bạn có bảng ETDRS hay bảng Feinbloom. Tất cả đều có thể phù hợp vào những thời điểm khác nhau. Nhưng tôi thích nhất là bảng LogMAR. Và lý do là bảng này có kích thước chữ đồng nhất tăng dần. Đơn vị logarit trong hệ mét và với tư cách là một người Canada, tôi thích đơn vị này. Và hầu hết các bạn trên toàn thế giới có thể làm thành thạo với đơn vị này. Vì vậy, nó dễ dàng hơn để xử lý. Và cũng chuyển đổi sang các phép đo diop của chúng tôi, khi chúng tôi đang tính toán độ phóng đại. Mỗi dòng trên bảng thị lực LogMAR nhỏ hơn 0,1 đơn vị log so với dòng trước đó. Và bạn có thể điều chỉnh nó. tôi biết nếu tôi thay đổi khoảng cách bảng từ 2 mét xuống 1 mét, tôi mong đợi bệnh nhân sẽ cải thiện thêm ba dòng và nếu tôi thay đổi bảng từ 3 mét sang 4 mét thì ngược lại, bệnh nhân sẽ kém hơn 3 dòng thị lực. Bảng đo được ở khoảng cách 2 mét, 3 mét và 1 mét.Đó là những khoảng cách thường dùng nhất. Vì vậy, bạn có thể đo thị lực lên đến mức 20/600. Nếu thị lực kém hơn, thì thật không may, chúng ta phải dùng bảng Feinbloom, được minh họa ở đây, có thể đo bất kỳ khoảng cách nào, miễn là bạn đồng nhất. Bảng LogMAR thường sử dụng tốt với các chữ cái Châu Âu hoặc Đông Âu. Các chữ cái Sloan được sử dụng để tạo bảng này. Đối với các ngôn ngữ khác, thường được sử dụng là các vòng Landolt C trên bảng LogMAR, để có được cùng một phép đo đã hiệu chuẩn. Tật khúc xạ, sau khi đo thị lực – rõ ràng chúng ta muốn biết thị lực được chỉnh kính là bao nhiêu. Và nhiều sinh viên và bác sĩ thực tập của tôi hỏi tôi câu hỏi: À, ở đây bệnh nhân có nhiều bệnh lý lắm. Có nên làm khúc xạ cho bệnh này nhân không? Và vì vậy, để đưa ra nhận xét đúng đắn nhất cho câu hỏi của họ, bài đánh giá hồi cứu xuất sắc này được xuất bản bởi Janet Sunness. Cô ấy đã đánh giá hơn 700 bệnh nhân khiếm thị, cô ấy đang xem những bệnh nhân nào được cải thiện và được hưởng lợi từ kính, mặc dù bệnh mắt của họ vẫn đang tiến triển. Cô ấy nhận thấy sự cải thiện thị lực từ 2 hàng trở lên ở khoảng 81 bệnh nhân, tương đương 11%. 3% bệnh nhân của cô ấy đã cải thiện từ 4 hàng trở lên. Và khi cô ấy phân loại theo nguyên nhân, xem ai là bệnh nhân cải thiện thị lực với kính nhiều nhất, đó là những bệnh nhân bị thoái hóa hoàng điểm, thoái hóa cận thị, điều này có lẽ có ý nghĩa, trong tình trạng cận thị tiến triển, và cả tình trạng bệnh nhân sau bong võng mạc, đặc biệt nếu họ có đệm củng mạc, sau đó sẽ kéo dài mắt, làm cho mắt thêm cận thị. Vì vậy, đó là những bệnh nhân được hưởng lợi nhiều nhất từ chỉnh kính. Khi thực hiện đo khúc xạ ở những bệnh nhân khiếm thị – và tôi biết Tiến sĩ Sara Woznik đã có một hội thảo online để thảo luận cụ thể hơn về đokhúc xạ – chúng tôi thực sự muốn sử dụng những thay đổi lớn mà bệnh nhân có thể nhận thấy. Vì vậy, tôi luôn bắt đầu đo khúc xạ bằng soi bóng đồng tử, thậm chí chỉ thử kính thông thường, để biết những kính thông thường đó cách xa điểm đánh dấu là bao nhiêu. Tôi cũng phải nghĩ về bệnh mắt của bệnh nhân, khả năng xảy ra sự thay đổi khúc xạ như thế nào và có thể nếu có những lý do khác để chỉnh kính, tôi đặc biệt muốn đảm bảo rằng tôi đã đo khúc xạ. Với những bệnh nhân khiếm thị, bạn sẽ thực hiện khúc xạ với mắt kính rời và gọng kính thử. Dù sao thì trên toàn thế giới cũng phổ biến hơn máy phoropter. Nhưng bạn thực sự sẽ sử dụng các thấu kính công suất lớn, để đảm bảo bệnh nhân biết sự khác biệt giữa lựa chọn một và lựa chọn hai. Và rõ ràng là bạn sẽ sử dụng sự khác biệt lớn hơn giữa các thấu kính khi thị lực kém hơn nữa. Và quy tắc phổ biến để chọn kích thước dấu ngoặc mà chúng tôi sử dụng là quy tắc khác biệt đáng chú ý. Vì vậy, quy tắc này ngụ ý rằng chúng tôi sử dụng mẫu số của phân số Snellen, và đó trở thành sự khác biệt đáng chú ý. đối với 20/100 bệnh nhân, họ sẽ nhận thấy sự khác biệt của 1 đi-ốp. Vì vậy tôi muốn chọn hai thấu kính là 1 đi-ốp. trong trường hợp này, đó sẽ là cộng hoặc trừ 0.50, sẽ cách nhau 1 diop. Và đối với một bệnh nhân 20/200 thì ngược lại, ta dùng kính là 2 diop. Và vì vậy, chúng tôi đang cho bệnh nhân xem thấu kính +1 và -1, đồng thời cách nhau 2 diop. tương tự, khi chúng tôi kiểm tra loạn thị. Vì vậy, chúng tôi sẽ sử dụng kính trụ chéo Jackson cầm tay và chúng tôi sẽ chọn công suất của kính Jackson đó dựa vào các tính công suất đó. Bước tiếp theo, thực sự, trong bài kiểm tra, sau khi chúng tôi đã kiểm tra thị lực, bây giờ chúng tôi đã có một thị lực và khúc xạ được chỉnh kính tốt nhất, sau đó kiểm tra độ nhạy tương phản. Tôi thực sự thích bảng logMARS, và bảng này có ở dạng số, ngoài các chữ cái. Nó rất dễ dàng để cất. Nó được thực hiện ở 50 cm. Và như bạn có thể thấy, mỗi chữ cái trên biểu đồ giảm dần độ tương phản. Nếu bạn không có sẵn bảng tương phản, bạn vẫn có thể biết được độ nhạy tương phản của bệnh nhân bằng một số câu hỏi bệnh sử. những bệnh nhân có độ nhạy tương phản kém sẽ gặp khó khăn hơn rất nhiều khi nhìn thấy chi tiết trên khuôn mặt, vì khuôn mặt có độ tương phản thấp. Họ thường thấy khó nhìn thấy cầu thang hay bậc thang, đặc biệt nếu các cạnh không được đánh dấu. Họ thường hay vấp ngã trên mặt đất không bằng phẳng. Họ có thể nói rằng có một đám mây mù trong tầm nhìn của họ. Và họ cũng nói rằng họ không thể đọc bất kỳ màn hình kỹ thuật số hoặc đồng hồ kim. Chúng rất khó, khi bạn có độ nhạy tương phản rất kém. Vì vậy, bạn có thể biết được bệnh nhân có bị giảm độ nhạy tương phản nghiêm trọng hay không thông qua những câu hỏi cụ thể đó. Đây là một bảng mà tôi đặc biệt thích, về định lượng độ suy giảm độ nhạy tương phản. Vì vậy, đối với một bệnh nhân lớn tuổi, độ nhạy tương phản từ 1,6 đến 1,48 log thực sự là gần bình thường. Khi chúng ta nhận được khoảng 1 đơn vị log, đó là độ nhạy tương phản giảm trung bình. Và sau đó nhỏ hơn 1, độ nhạy tương phản giảm nặng, giảm từ 6 lần trở lên so với mức bình thường. Và sau đó, ở mức 0,48, đây thực sự là độ nhạy tương phản bị giảm sâu. Nếu chúng ta nói về việc đọc, cụ thể là, có ba biện pháp thực sự quan trọng cần thu thập từ bệnh nhân của bạn, để giúp họ đạt được mục tiêu đọc hay nhiệm vụ nhìn gần. Đó là điều bệnh nhân hay phàn nàn. Chúng ta cần đo thị lực, biết thị lực được chỉnh kính tốt nhất, bởi vì điều đó sẽ xác định mức độ phóng đại cần thiết để bệnh nhân đó đọc được. Độ nhạy tương phản có lẽ là khám nghiệm quan trọng thứ hai, vì điều đó cho bạn biết mức độ ánh sáng hoặc tăng cường độ tương phản là cần thiết. Và sau đó cũng là đo ám điểm trung tâm hay thị trường. Bởi vì nếu bạn có một điểm mù trong tầm nhìn trung tâm, giống như nhiều bệnh nhân có lỗ hoàng điểm hoặc bệnh hoàng điểm, thì bạn cần độ phóng đại nhiều hơn những gì bạn tính toán, chỉ dựa trên thị lực của họ, bởi vì họ phải đọc xung quanh điểm mù này, và nó sẽ che một phần của từ.

Vì vậy, khi chúng ta nói về ước tính độ phóng đại cho một nhiệm vụ gần,Tôi thường sử dụng thẻ đọc văn bản, như MNREAD. Bởi vì điều đó thực sự sẽ cho tôi hiểu rõ hơn về trải nghiệm bệnh nhân, đặc biệt nếu họ bị ám điểm trung tâm. họ phải đọc xung quanh. Bởi vì một bệnh nhân bị ám điểm trung tâm sẽ có thị lực từng chữ ở gần tốt hơn thị lực đọc. Vì vậy, chúng ta hãy nói về các nguyên tắc phóng đại, bây giờ chúng ta đã xem qua ba yếu tố thiết yếu của buổi khám mà bạn cần phải làm để giải quyết một khó khăn gần, đó là những gì chúng ta đang nói đến hôm nay, vì đó là phàn nàn phổ biến nhất đối với những bệnh nhân khiếm thị. Vì vậy, bệnh nhân chọn các độ phóng đại. Chắc chắn tất cả chúng ta đều đã nghĩ đến việc phóng đại kích thước tương đối, trong việc lấy kích thước của một thứ gì đó và làm cho nó lớn hơn. Đọc một cuốn sách in lớn hoặc đặt một cái gì đó vào và phóng to nó lên 200 lần. Hoặc 200%, hay hai lần. Chúng tôi cũng nói về độ phóng đại khoảng cách tương đối. Vì vậy, đây là những bệnh nhân di chuyển khá gần các vật thể, để làm cho chúng lớn hơn hoặc để tạo ra hình ảnh võng mạc lớn hơn. Đó cũng là một dạng phóng đại khác. Và nếu chúng ta nói về độ phóng đại khoảng cách tương đối, thì điều này cũng tương đối dễ tính. Chúng tôi đang so sánh hai kích thước. Khoảng cách ban đầu thành một khoảng cách mới. Vì vậy, nếu một bệnh nhân đang đọc ở khoảng cách 40 cm và không thể đọc hay xử lý một thứ gì đó, nhưng sau đó di chuyển nó xuống 20 cm, chúng tôi sẽ nói rằng họ đang tạo ra hoặc nhận được hiệu ứng phóng đại 2X. Vì vậy, độ phóng đại khoảng cách tương đối luôn được so sánh với một số khoảng cách tiêu chuẩn. Khi chúng ta nói về… Chà, làm cách nào để tìm ra trợ cụ khiếm thị hỗ trợ cho các công việc ở gần? Tôi có xu hướng tránh xa thuật ngữ “độ phóng đại” và có xu hướng nghĩ về các yêu cầu trong điop. Tôi là một nhà khúc xạ nhãn khoa. Tôi thích Điốp. Ngoài ra, có sự khác biệt lớn giữa các nhà sản xuất kính lúp, về cách họ dán nhãn mọi thứ. Vì vậy, kính lúp 5 điop có thể được dán nhãn là 3X và nó cũng có thể được dán nhãn là 2X hoặc thậm chí là 1X, tùy thuộc vào nhà sản xuất. Vì vậy, thực sự xem xét nhu cầu điốp của bệnh nhân và yêu cầu điốp đối với kính lúp có xu hướng là một cách tiếp cận dễ dàng hơn nhiều để xử lý. Thực sự có một số cách tiếp cận để tính toán chỉ số này.

Sau đây là bốn quy tắc mà chúng tôi nghĩ đến, khi chúng tôi nghĩ về việc xác định công suất tương đương hoặc Feq, khi nó xác định – của một kính lúp cần thiết. Chúng ta có thể sử dụng quy tắc Kestenbaum, chúng ta có thể sử dụng phương pháp nghịch đảo thị lực gần, chúng ta có thể xem xét phương pháp dự trữ thị lực hoặc tính ưu thích, đó là nghịch đảo của kích thước in tuyệt đối. Chúng ta xét những điều này một cách ngắn gọn. Vì vậy, quy tắc của Kestenbaum quy định rằng công suất tương đương cần thiết cần thiết cho một bệnh nhân được xác định bởi thị lực được chỉnh kính tốt nhất của họ ở xa với mắt tốt hơn của họ và lấy nghịch đảo của điều đó, để có được giá trị diop. Và đây sẽ là giá trị diop cần thiết cho bệnh nhân đọc 1M chữ cái trên bảng thị lực gần. Và kích thước này tương đương với kích thước báo in của hầu hết các quốc gia. Vì vậy, bất kể bạn dùng hệ Snellen hay dùng hệ mét, chúng ta sẽ lấy nghịch đảo. Nếu thị lực 6/30, chúng ta sẽ chia 30 cho 6 và chúng ta sẽ có 5 diop là công suất tương đương cần thiết cho công việc gần đối với bệnh nhân đó. Hiện nay, đã có nhiều người nói về hạn chế của quy tắc Kestenbaum, và hạn chế trên nhiều bệnh nhân mắc bệnh lý, cho dù đó là bệnh võng mạc đái tháo đường hay bệnh thoái hóa hoàng điểm hoặc một số bệnh lý khác. Và những bệnh nhân đó có thị lực xa tốt hơn thị lực gần và họ có xu hướng có kết quả thị lực gần với bảng thử thị lực gần tốt hơn bảng đoạn văn, đó là lý do tại sao bảng cuối cùng là bảng yêu thích của tôi.

Với phương pháp đo thị lực gần, bạn cần chỉnh khoảng cách ưu thích và độ kính gần, nếu họ bị lão thị. Và bạn sẽ đảo ngược phân số đó, và điều đó sẽ cung cấp cho bạn công suất tương đương diop cần thiết để đọc 1M bản in. Vì vậy, ví dụ, nếu bệnh nhân đọc 2M trên bảng đo thị lực gần của Đại học New England này, ở 40 cm, chúng tôi sẽ ghi lại thị lực gần của họ là 0,4 / 2,5M. Và chúng tôi sẽ đảo ngược thị lực gần đó và nhận được giá trị 6.25 đi-ốp cần thiết cho độ phóng đại gần. Và có thể cho phép đọc những tài liệu nhỏ. Vì vậy, bạn có thể kê cho họ đơn kính đọc cao hơn nhiều cho bệnh nhân này. Vì vậy, thay vì một bổ sung gần tiêu chuẩn, có lẽ bạn có thể quy định bổ sung gần +6.25 để cho phép chúng đọc bản in nhỏ.

Như tôi đã đề cập, phương pháp này cũng đã bị chỉ trích. Nó tốt hơn quy tắc của Kestenbaum. Nó giúp bạn tiến gần hơn đến điểm khởi đầu tốt khi làm việc với bệnh nhân của mình với phương pháp phóng đại nhìn gần. Nhưng nhiều người đã bình luận, rằng nó đang sử dụng một ngưỡng thị lực. Và không có nhiều bệnh nhân thích đọc ở ngưỡng của họ. Vì vậy, Lovie-Kitchen và cộng sự đã đề xuất rằng dự trữ thị lực cho hiệu quả đọc cao nhất thường gấp hai lần ngưỡng đối với hầu hết mọi người. Và do đó, bằng cách sử dụng dự trữ thị lực, họ đề xuất rằng bạn nên lấy giá trị mà bạn nhận được từ hai quy tắc khác, của Kestenbaum, hoặc thậm chí là phương pháp thị lực nhìn gần, và bạn nhân đôi giá trị đó. Vì vậy, trong ví dụ cuối cùng, phương pháp thị lực nhìn gần cho biết rằng chúng tôi đã tạo ra 6.25 đi-ốp để đọc cỡ chữ 1M. Và quy tắc dự trữ thị lực cho thấy rằng, tốt, để đọc cỡ chữ 1M một cách thoải mái và trôi chảy, nếu mục tiêu là đọc trôi chảy, thì thực sự cần phải có 12.5 điop. Vì vậy, cần nhân đôi giá trị ban đầu đó. Nhưng tôi nghĩ rằng thực sự, cuối cùng, cách tốt nhất, nếu mục tiêu thực sự là đọc liên tục – thì cách tốt nhất để đánh giá điều này và tính toán chính xác là sử dụng bảng đọc liên tục.

Và Gordon Legge đã phát triển bảng này, Bài kiểm tra đọc Minnesota. Nó có sẵn bằng nhiều ngôn ngữ. Tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Bồ Đào Nha. Nó đã được hiệu chỉnh bởi nhiều nghiên cứu. Nó đi từ cỡ chữ rất lớn đến từ cỡ chữ rất nhỏ. Và nó cũng có sẵn dưới dạng ứng dụng, nếu bạn là người dùng máy tính bảng, trên iTunes Store. Bạn có thể sử dụng liên kết này để mua ứng dụng và nhiều ngôn ngữ trực tuyến hơn với bài kiểm tra đọc Minnesota – họ đang xem xét nhiều ngôn ngữ hơn trong mỗi tháng – chúng sẽ có sẵn trên ứng dụng.

Vì vậy, sử dụng bảng đọc liên tục, làm cách nào để xác định công suất tương đương cần thiết cho công việc nhìn gần, để đọc cỡ chữ 1M? Thực sự thì, tôi phải xác định cỡ chữ quan trọng của bệnh nhân là bao nhiêu. Tức là cỡ chữ nhỏ có thể đọc ở tốc độ đọc tối đa của họ là bao nhiêu? Các bước sau đây thực sự được yêu cầu: Yêu cầu bệnh nhân đeo kính phù hợp để điều chỉnh khoảng cách kiểm tra. Vì vậy, nếu bảng ở mức 30 cm, tôi đảm bảo rằng chúng có dấu cộng gần +3 đi-ốp. Nếu họ bị viễn thị, nếu là trẻ em, thì bất cứ loại kính điều chỉnh khoảng cách nào tốt nhất của họ đều phù hợp. Tôi yêu cầu bệnh nhân giữ bảng thị lực tại vị trí nhìn rõ nét nhất. Yêu cầu bệnh nhân bắt đầu đọc từ cỡ chữ lớn, rất lớn và lưu ý tốc độ đọc tối đa là bao nhiêu. Tốc độ đọc thực chất là cảm nhận chung chung. Cho dù tốc độ chậm, trung bình hay nhanh.

Và sau đó tôi thực sự lắng nghe: Cỡ chữ cuối cùng mà bệnh nhân đọc trôi chảy là khi nào? Và khi nào chúng bắt đầu chậm lại? Và đó thực sự là cỡ chữ quan trọng bệnh nhân cần đọc. Là dòng chữ cuối cùng mà bệnh nhân có thể đọc thành thạo. Và sau đó tôi cũng ghi lại ngưỡng thị lực của họ. Khi tính toán công suất tương đương bằng phương pháp này, tôi thực sự đang sử dụng cỡ chữ quan trọng và đảo ngược kích thước đó. Vì vậy, nếu cỡ chữ quan trọng, bản là cỡ chữ nhỏ nhất mà bệnh nhân đọc thành thạo, ở khoảng cách kiểm tra 30 cm, là 2,5M, tôi chia 2,5M cho 30 cm và điều đó sẽ cho tôi yêu cầu khoảng 8 đi-ốp để đọc cỡ chữ 1M. Và khi nhận được con số này, bất kể đã sử dụng phương pháp nào, thì đó thực sự là điểm khởi đầu tốt để tìm được kết quả thích hợp. Và bây giờ bạn phải quyết định: Sẽ cấp đơn kính nhìn gần lớn hơn so với đơn kính nhìn gần thông thường? Cấp một chiếc kính lúp cầm tay? Hay chúng ta sẽ cấp một hệ thống kính lúp có chân? Đây là câu hỏi tiếp theo của tôi dành cho bạn. Chỉ để đảm bảo rằng tất cả chúng ta đều đang theo dõi. Đây là một bệnh nhân 30 tuổi được chẩn đoán mắc bệnh bạch tạng da, đến phòng khám, phàn nàn về việc khó đọc.

Bạn thực hiện kiểm tra MNRead và bạn thấy rằng bệnh nhân đang cầm bảng khá gần, ở mức 15 cm, nhưng bệnh nhân có khả năng điều tiết để nhìn chữ ở khoảng cách đó, vì bệnh nhân 30 tuổi. Bệnh nhân đọc nhanh hầu hết các bảng, nhưng bắt đầu chậm lại sau cỡ chữ 1.3M, sau đó không thể đọc bất kỳ bảng nào sau 0.5M. Vì vậy, cỡ chữ quan trọng đó là gì từ đánh giá đọc ở trên? Được rồi. Cỡ chữ quan trọng là 1.3M, nhưng trên thực tế, để ghi lại thị lực, đó thực sự là khoảng cách thử trên cỡ chữ. Vì vậy, nó thực sự sẽ là C. Những người chọn B rất háo hức chuyển sang bước tiếp theo, đó là tính toán công suất tương đương từ giá trị này. Họ đã đi trước câu hỏi một bước. Điều thực sự quan trọng khác cần xác định trong quá trình đánh giá việc đọc là ánh sáng thực sự tối ưu và mức độ quan trọng của nó. Tôi thường chọn mức độ chiếu sáng ban đầu dựa trên tiền sử của bệnh nhân, thường bằng đèn cổ ngỗng cách khoảng 2 đến 3 feet, phía trước vai của mắt nhìn rõ hơn. Và sau đó khi tôi đã xác định được cỡ chữ quan trọng, tôi hỏi bệnh nhân: Có đọc dễ dàng hơn với đèn khi để gần trang sách, ở độ cao 3 feet trên đầu không? Và bạn cũng sẽ có một số thông tin từ việc kiểm tra độ nhạy tương phản, cũng như mức độ quan trọng của ánh sáng. Rõ ràng là độ nhạy tương phản càng thấp thì độ nhạy càng cao. Những điểm tôi muốn nói ở đây là thường bệnh nhân sẽ hỏi tôi: Dựa trên bài kiểm tra độ nhạy tương phản, tôi có nên thay thế tất cả các bóng đèn trong nhà của mình không? Tôi có nên sử dụng đèn LED không? Và thực sự, bóng đèn không phải là phần quan trọng nhất. Điều quan trọng là khoảng cách bóng đèn so với trang sách. Và điều đó có liên quan đến vật lý của định luật nghịch đảo bình phương.

Nếu tôi đưa một nguồn sáng đến gần hơn ba lần, thì nguồn sáng đó sẽ sáng hơn chín lần. Và thực sự thì cường độ và khoảng cách là yếu tố quan trọng nhất. Và đó là những gì bạn muốn truyền đạt cho bệnh nhân. Bây giờ chúng ta đã nắm được cách xác định công suất tương đương, chúng ta phải đưa ra một số quyết định về việc điều gì sẽ là lựa chọn tốt nhất cho trợ cụ khiếm thị, đó là điều chúng ta sẽ tập trung vào ngày hôm nay. Đây là ba loại lựa chọn quang học chính của chúng tôi, và đó là: Kính gọng, kính lúp cầm tay hoặc kính lúp có chân. Trong ví dụ này, bệnh nhân viễn thị. Thị lực ở mắt tốt hơn là 20/40. Thật không may trong bài đánh giá đọc, cỡ chữ quan trọng của bệnh nhân là cỡ chữ khá lớn 3.2M. Nếu chúng tôi đảo ngược cỡ chữ đó, sẽ nhận được kết quả là 8 đi-ốp để bệnh nhân đọc được cỡ chữ 1M. Nếu kê đơn kính nhìn gần chỉ dùng để đọc sách, thì 8 điốp sẽ là độ add yêu cầu cần thêm vào, khi viết đơn kính, hãy thêm 8 điốp vào độ khúc xạ nhìn xa. Và đây sẽ là đơn kính chỉ dùng cho các công việc nhìn gần. Bây giờ, với độ add thêm vào là +8 đi-ốp, đó là khá gần hơn cho chữ nhìn gần đó. Bệnh nhân sẽ phải đưa vật tiêu lại gần.

Và nếu bệnh nhân đọc khi đang có thị giác hai mắt, sẽ khó có thể duy trì khả năng quy tụ, vì khoảng cách đọc khá gần. Bạn thậm chí có thể thử nó cho mình. Vì vậy, bạn có thể xem xét lăng kính đáy trong, để giải quyết nhu cầu hội tụ. Và thông thường, chúng tôi sẽ kê đơn 10 đi-ốp lăng kính đáy trong, cho độ add 8 đi-ốp. Chia đôi độ lăng kính cho mỗi mắt – nếu bạn không muốn nhìn gần chỉ với kính nhìn gần đơn thuần, nhiều nhà cung cấp trợ cụ khiếm thị có sẵn lăng kính chia đôi. Chúng trông như thế này. Và chắc chắn tôi sẽ nói rằng điều này cho phép bệnh nhân đọc bằng hai mắt càng nhiều càng tốt bằng cách đặt lăng kính đáy trong đó, để giảm nhu cầu nhìn gần. Nhưng tôi muốn nói rằng một khi chúng ta dùng kính có công suất rất cao, chẳng hạn như +14 đi-ốp, ngay cả với lăng kính, cũng khó để duy trì khả năng quy tụ. Vì vậy, tại thời điểm đó, bệnh nhân sẽ đọc bằng mắt tốt hơn. Điều đó bây giờ được yêu cầu với độ add rất cao này. Và một số bệnh có thể chống đối với sự thích nghi đó, đặc biệt nếu bệnh nhân đã quen với khoảng cách đọc ở 40 cm. Nhưng lợi ích của cách này là kính sẽ cung cấp cho bệnh nhân trường nhìn rộng nhất, bởi vì độ phóng đại nằm ngay trên mặt phẳng kính. Và họ cũng có thể nhìn lệch tâm, có thể sử dụng điểm nhìn lệch tâm đó và để chuyển trang. Nó là một cách tiếp cận không phải sử dụng tay. Vì vậy, luôn có những ưu điểm và nhược điểm với tất cả các trợ cụ. Chắc chắn lợi thế ở đây là việc sử dụng kính gọng là điều bình thường. Trường nhìn rộng. Bạn thực sự có thể tùy chỉnh điều này cho bệnh nhân của mình, người bị loạn thị nhiều, v.v. Nhưng cũng có những lựa chọn làm sẵn với chi phí thấp hơn. Rõ ràng, một số nhược điểm là khoảng cách làm việc gần, đặc biệt là yêu cầu đi ốp càng cao – khoảng cách càng gần. Và nếu bệnh nhân cần một nguồn sáng, vì giá trị độ nhạy tương phản giảm, có thể khó điều chỉnh ánh sáng trên trang sách và giữ mọi thứ lại gần hơn. Và thực sự, khả năng sử dụng thị giác hai mắt bị hạn chế, ngay cả khi sử dụng lăng kính đáy trong, nếu chúng ta lấy công suất kính cao hơn +10 đi-ốp.

Đây là câu hỏi tiếp theo của chúng tôi dành cho bạn. Bạn có một bệnh nhân, cô Magnus, và cô ấy nói rằng cô ấy không muốn sử dụng kính lúp để đọc nữa. Sau khi thử khúc xạ, bạn tiến hành đánh giá khả năng đọc. Lưu ý rằng cỡ chữ quan trọng là khoảng 2,5M ở 33 cm. Hãy tính công suất tương đương mà bạn cần để kê kính lúp. Xuất sắc. Vì vậy, tất cả chúng ta đang trên cùng một hướng đi. Vì vậy, Feq sẽ là 7,5 điop. Chắc chắn rằng không có nhiều kính lúp như vậy. Vì vậy, chắc chắn những người đã chọn 8 diop- có thể kính lúp 8 diop sẽ gần nhất với giá trị đó mà bạn chọn. Đây là câu hỏi tiếp theo của chúng tôi. Nói rằng bệnh nhân này thực sự muốn chia đôi lăng kính cho hai mắt. Kính đọc sách làm sẵn, ra khỏi kệ, để đọc. Vì vậy, chúng tôi đã tính Feq của cô ấy trong câu hỏi trước. Nó là 7,5 điop. Cô ấy có viễn thị nhẹ là +0.50 diop. Bạn sẽ đánh giá chiếc kính nửa mắt dưới lăng kính nào? Xuất sắc. Vì vậy, câu trả lời là B. +8 đi-ốp với 10 đi-ốp lăng kính đáy trong.

Vì vậy, lăng kính nửa mắt – lăng kính trong chúng thường chênh lệch 2 so với giá trị lưỡng bội. Đó là một cách gian lận mà tôi nhớ. Vì vậy, +8 đi-ốp có 10 đi-ốp lăng kính đáy trong trên mỗi kính. +10 đi-ốp có 12 đi-ốp lăng kính đáy trong trên mỗi kính, v.v. Đó là kiểu điển hình mà chúng tôi thấy từ các nhà sản xuất. Vì vậy, bây giờ, với chiếc kính mà cô Magnus đang đeo, câu hỏi đặt ra là: Điểm nhìn gần là gì? Vậy phải giữ vật tiêu ở khoảng cách gần là bao nhiêu khi sử dụng kính này? Tuyệt vời. Vì vậy, một lưu ý nhỏ ở đây. Ý tôi là để nắm bắt và chỉ ra – khi chúng tôi kê đơn kính cho bệnh nhân, vì vậy bệnh nhân đang đeo kính +8D. Nếu cô ấy không có tật khúc xạ thì 12cm sẽ là điểm nhìn gần. Nhưng vì bệnh nhân này có một chút tật khúc xạ ở xa, chỉ bằng một nửa đi-ốp, nên điểm nhìn gần thực sự tương đương với độ add thêm vào mà bệnh nhân đó đang nhận được. Vì vậy, nó thực sự sẽ là 13cm, hoặc hơi lệch so với 12, trong trường hợp này.

Vì vậy, chỉ là một lời nhắc nhở để xem xét khoảng cách khúc xạ của bệnh nhân, khi kê đơn các thiết bị bán sẵn này. Vì vậy, khi chúng ta nói về kính lúp, kính lúp cầm tay là một cách tiếp cận rất phổ biến để kê đơn cho những trường hợp khiếm thị. Xác định rõ mục tiêu của bệnh nhân sẽ giúp bạn xác định kính lúp thích hợp nhất. Chắc chắn chúng tôi tính Feq cho 1M. Nhưng nếu bệnh nhân thực sự muốn đọc chữ trên lọ thuốc kích thước chữ nhỏ hơn nhiều, thì chúng tôi phải điều chỉnh cách tính của mình. Chúng tôi cũng phải thực sự xem xét sự cân bằng giữa trường nhìn và công suất của kính lúp. Kính lúp công suất càng cao, trường nhìn càng hẹp.

Và đó là lý do mà việc tính toán công suất tương đương trở nên hữu ích, vì nó hạn chế việc chúng ta sử dụng công suất kính quá cao. Vì vậy, nhiều bệnh nhân của tôi có từ 2 đến 3 chiếc kính lúp cầm tay hoặc kính lúp có chân khác nhau, có công suất khác nhau và tôi thường làm việc với một chiếc kính lúp phù hợp với giá trị Feq đó trong văn phòng. Một cái công suất mạnh hơn một chút, và một cái khác lại có công suất thấp hơn một chút. Để có thể hiểu rõ: Bệnh nhân này sử dụng kính lúp để làm gì? Và làm cách nào để điều chỉnh kích thước chữ mục tiêu của tôi cho mục tiêu đó? Vì vậy, ở bệnh nhân này mà chúng tôi đã điều chỉnh khúc xạ trước đó, chúng tôi đã xác định rằng Feq cần thiết cho bệnh nhân này là 8 đi-ốp. Vì vậy, trong ví dụ trước, chúng ta đã nói về kính và kính. Ở đây chúng ta sẽ thảo luận kính lúp cầm tay. Và vì vậy tôi sẽ bắt đầu, và với trường hợp này, Feq tôi tính được là 8 điôp. Tôi sẽ bắt đầu với một chiếc kính lúp cầm tay 8 đi-ốp. Vì vậy, kính lúp cầm tay, như chúng ta biết, đây là những thấu kính cộng được sử dụng chủ yếu cho các nhiệm vụ đọc điểm ngắn gọn. Hầu hết bệnh nhân sẽ không đọc Chiến tranh và Hòa bình bằng kính lúp cầm tay. Và chắc chắn có rất nhiều công suất khác nhau được cung cấp bởi rất nhiều nhà cung cấp trợ cụ khiếm thị trên toàn thế giới. Và bạn có thể cung cấp trợ cụ chiếu sáng trên những bệnh nhân bị độ nhạy tương phản và cả những phiên bản không được chiếu sáng. Điểm quan trọng nhất cần truyền đạt cho bệnh nhân ở đây là họ phải cầm vật hoặc tờ giấy cách kính lúp một tiêu cự. Vì vậy, kính lúp có công suất càng cao, càng phải giữ kính lúp đó gần sách hơn. Và vì vậy, bạn biết đấy, tôi có một số video về điểm này. Và vì vậy nếu bạn quan tâm, vui lòng liên hệ với tôi và tôi có thể chia sẻ với bạn những video này mà bạn có thể sử dụng làm nội dung giáo dục. Kính lúp cầm tay chắc chắn – nó quen thuộc. Nhưng nó đòi hỏi rất nhiều thao tác với tay. Và có trường nhìn nhỏ hơn, so với kính gọng. Một kính lúp có chân là một cách tiếp cận khác. Đây là những chiếc kính lúp được giữ phẳng trên trang sách. Bởi vì bạn đang đặt thấu kính cộng ở một khoảng cách cố định trên trang sách, nên cần độ add thêm vào hoặc điều tiết. Thông thường, chúng ta nghĩ về chặn giấy hoặc kính lúp dạng vòm. Những loại trợ cụ này được kê rất nhiều ở trẻ em. Và chủ yếu là vì chúng có khoảng cách hình ảnh rất ngắn, vì vậy bệnh nhân có thể điều tiết, nếu họ đã quen sử dụng nhiều độ phóng đại khoảng cách tương đối, để sử dụng chúng. Bạn biết đấy, kính lúp có chân, một lần nữa, chúng rất tuyệt vì bạn có thể di chuyển chúng. Không yêu cầu nhiều thao tác bằng tay. Nhưng khoảng cách mà bệnh nhân có thể dùng được từ kính lúp cầm tay phụ thuộc vào loại kính bạn cấp. Bây giờ, khi bạn đang cấp đơn kính lúp có chân và chúng ta sẽ nói thêm một chút về điều này vào ngày 22 tháng 2 – vì vậy đây chỉ là một đoạn giới thiệu – công suất tương đương mà bạn nhận được từ việc sử dụng kính lúp có chân là sự kết hợp của việc phóng đại tỷ lệ được cung cấp bởi kính lúp có chân và độ add nhìn gần mà bạn đang kê đơn cho bệnh nhân. Bạn phải đảm bảo rằng độ add nhìn gần mà bạn đang kê đơn trùng với khoảng cách hình ảnh của kính lúp có chân. Và tất cả các nhà cung cấp trợ cụ khiếm thị – hầu hết trong số này thực sự liệt kê tỷ lệ phóng to của các kính lúp có chân khác nhau, để bạn có thể tra cứu. Nếu bạn thấy rằng nhà sản xuất của bạn ở khu vực bạn đang thực hành không liệt kê tỷ lệ phóng đại, tôi có thể cho bạn thấy và tôi rất vui được gửi email cho bạn về những bước bạn có thể thực hiện để thực hiện xác định tỷ lệ phóng đại trong phòng thí nghiệm. Vì vậy, đối với bệnh nhân của chúng tôi, chúng tôi thực sự đang tìm kiếm trong cột có sẵn ở đây. Từ Eschenbach, một nhà cung cấp trợ cụ khiếm thị và chúng tôi đang xem xét tỷ lệ của những chiếc kính lúp này. Tôi muốn đề cập ngắn gọn một số cách tiếp cận điện tử. Hôm nay chúng ta đã nói về kính quang học. Camera quan sát, là kính lúp video, được quy định cho tất cả các mức độ suy giảm thị lực ngày nay. Và có nhiều tính năng khác nhau. Một trong những tính năng phổ biến nhất là: Nó cung cấp một trường nhìn rất rộng của màn hình mà bạn không thể làm được với quang học. Và nó thực sự cải thiện độ tương phản của chữ trên màn hình. Vì vậy, ở đây, nó thậm chí đang đảo ngược cỡ chữ. Vì vậy, bạn có văn bản màu trắng trên nền đen. Nhiều trong số này có bảng X, Y, vì vậy bạn có thể di chuyển văn bản trên bảng và cũng cho phép lấy nét tự động. Nếu bạn đang nghĩ về công suất tương đương, đây sẽ là cách tính tương tự mà bạn sẽ sử dụng cho kính lúp có chân. Một lần nữa, chúng ta sẽ xem xét vấn đề này nhiều hơn vào ngày 22. Và thông thường, tôi sử dụng phương pháp hai quy tắc để xác định bệnh nhân đang làm gì. Khi họ phóng to cỡ chữ trên màn hình. Ngoài ra còn có các phiên bản di động của kính lúp điện tử. Và những thứ này rất phổ biến, chủ yếu là vì chi phí giảm, và dấu chân trong nhà cũng giảm. Và thiết bị cũng có đầu ra. Sẽ có tính năng đọc to văn bản khi bạn đang đọc, bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau. Vì vậy, ở đây bạn có thể có được sức chịu đựng tuyệt vời, một trường nhìn tuyệt vời, tuy nhiên không quá tuyệt vời nếu bạn bị say tàu xe. Và chi phí cao đôi khi là điều ngăn cản bệnh nhân tiếp cận với trợ cụ. Nhiều bệnh nhân của tôi cũng đang sử dụng Kindle và e-reader. Chúng cũng có thể đọc to cho bạn. Nhiều Kindle có thể có cỡ chữ lớn lên đến 2,5M và có thể đảo ngược độ tương phản. iPad, bạn có thể lớn hơn một chút. Để hiển thị chữ 3,2M. Bạn có thể phóng to chữ nhiều hơn. Vì vậy, bạn có thể cấp độ add cao hơn cho những bệnh nhân sử dụng thiết bị này, nhưng có thể không cao bằng nếu cỡ chữ yêu cầu là 1M. Có thể bạn muốn giảm công suất đi một chút, cung cấp cho họ thêm công suất nhìn gần để họ có thể đọc chữ lớn trên máy tính bảng của mình. Bất lợi ở đây rõ ràng là kết nối internet yêu cầu Wi-Fi và nhiều nút menu có thể không được in lớn, mặc dù đã thay đổi cài đặt. Bạn bắt đầu như thế nào? Dưới đây là một số gợi ý về một số thiết bị để bắt đầu thực hành lâm sàng trong trường hợp khiếm thị. Tôi có thể nói là bảng thị lực LogMAR, bảng thị lực tương phản, bảng đọc liên tục ký hiệu M, thước đo, để đo khoảng cách mà bệnh nhân giữ bảng thị lực. Vì như bạn có thể thấy, khoảng cách ảnh hưởng đáng kể đến các yêu cầu về độ phóng đại của kính lúp cầm tay và kính lúp có chân. Một số trợ cụ khiếm thị – Tôi khuyên bạn nên có trong tay một số kính lúp cầm tay, kính lúp có chân, lăng kính chia đôi. Bài giảng tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét chi tiết hơn một chút về viễn vọng và kính lọc cũng như kính lúp điện tử. Vì vậy, cảm ơn bạn rất nhiều và tôi sẽ trả lời câu hỏi.

>> Dr. Ross, chúng tôi có hai câu hỏi, nếu bạn muốn dừng chia sẻ màn hình của bạn.

DR ROSS: Chắc chắn rồi

>> Nó phải được lên đầu. Nếu không, tôi có thể ngừng chia sẻ cho bạn. Vì vậy, nếu bạn mở hộp Câu hỏi và trả lời, sẽ có hai câu hỏi.

DR ROSS: Tuyệt. Vì vậy, câu hỏi này… Hai câu hỏi từ Tiến sĩ Shah. Các thiết bị dành cho trẻ em khuyết tật phục vụ học tập là gì? Vì vậy, khi chúng ta đang nói về những bệnh nhân bị đa khuyết tật, kế hoạch phóng đại trở nên phức tạp hơn một chút. Và đôi khi tôi nhận thấy rằng đối với những đứa trẻ trong hoàn cảnh này, chúng tôi đang tìm cách thích nghi với môi trường một cách thích hợp. Vì vậy, đối với những đứa trẻ này, rất nhiều lúc tôi đề xuất cỡ chữ lớn hơn nhiều. Vì vậy, tôi đang sử dụng phép đo cỡ chữ quan trọng đó hoặc thậm chí là phép đo thị lực nhìn gần và tính đến quy tắc dự trữ thị lực để đề xuất cỡ chữ quan trọng cho bệnh nhân. Hoặc nếu bệnh nhân không đọc chữ, nhưng họ đang dùng cách nhìn vào hình ảnh, sử dụng các biểu tượng Meyer trên bảng giao tiếp, chúng tôi muốn đảm bảo rằng những ký tự đó đủ lớn để họ có thể nhìn. Tùy thuộc vào khả năng của bệnh nhân và khả năng phối hợp tay của họ, đôi khi kính lúp có thể hoạt động khá tốt. Hoặc nếu bệnh nhân không muốn sử dụng tay nhiều, đôi khi chúng tôi có thể cấp thêm độ add nhìn gần cao hơn, nhưng chúng tôi cần đảm bảo có người chăm sóc hoặc ai đó đi cùng để họ có thể điều chỉnh những gì họ đang nhìn. khoảng cách thích hợp mà nó phải có. Câu hỏi tiếp theo là: Tính công suất nhìn gần nếu kính là +4 đi-ốp đối với công việc nhìn gần. Tôi không chắc… Tôi nghĩ rằng có một chút chi tiết cho câu hỏi đó mà tôi không chắc mình đang nắm bắt đầy đủ. Nhưng nếu câu hỏi đặt ra là nếu bệnh nhân có độ khúc xạ khoảng +4 đi-ốp, bạn sẽ đề xuất độ kính nhìn gần thích hợp nào? Về cơ bản, tôi sẽ đề xuất kính nhìn gần dựa trên tính toán Feq. Vì vậy, nếu nó xác định rằng tôi cần 4 đi ốp để đọc cỡ chữ 1M, thì tôi phải thêm yêu cầu 4 đi ốp đó vào độ kính nhìn xa và vì vậy kính nhìn gần của tôi sẽ là +8 đi-ốp. Câu hỏi tiếp theo… … Tôi muốn biết kỹ thuật khúc xạ ưa thích của bạn trên bệnh nhân khiếm thị, thoái hóa võng mạc và đục giác mạc? Kỹ thuật khúc xạ ưa thích của tôi sẽ là khúc xạ với hộp kính thử, đặc biệt đối với bệnh thoái hóa võng mạc. Sử dụng bước nhảy lớn, sử dụng quy tắc khác biệt đáng chú ý, cho bệnh nhân thấy sự khác biệt đủ lớn để họ có thể chọn giữa kính thứ nhất và thứ hai, và bạn có thể thay đổi kính liên tục theo một hướng. Đối với đục giác mạc, khúc xạ với hộp kính thử vẫn hữu ích nếu mục tiêu cuối cùng là đeo kính. Tôi nghĩ rằng sử dụng giác mạc kế cũng có thể mang lại giá trị lớn, trong việc xác định độ khúc xạ cho một bệnh nhân có đục giác mạc. Nhưng cuối cùng, bạn có thể muốn, đối với một bệnh nhân bị đục giác mạc, nếu họ có thể chịu được kính củng mạc hoặc kính áp tròng, bạn có thể thực hiện khúc xạ với hộp kính thử trên kính tiếp xúc ban đầu, nếu các điểm tiếp xúc dưới đường thẳng là điều bạn đang nghĩ đến . Bây giờ, câu hỏi tiếp theo: Để tinh chỉnh, bạn chọn khúc xạ khách quan hay chủ quan? Trong hầu hết các trường hợp, tôi sẽ bắt đầu với phương pháp khúc xạ khách quan bằng cách soi bóng đồng tử và sau đó sẽ hoàn thành phần khúc xạ chủ quan với hộp kính thử. Ví dụ: nếu bệnh nhân có kết quả soi bóng đồng tử khách quan thu được là 20/200 hoặc 6/60, tôi sẽ chọn các kính có bước nhảy cách nhau 2 đi-ốp. Vì vậy, tôi có thể sẽ chọn +1 và -1 và hai lựa chọn đó là kính cầu tốt nhất mà tôi lựa chọn. Sau đó khi thị lực được cải thiện, khoảng cách bước nhảy sẽ giảm. Và tương tự, khi kiểm tra loạn thị, tôi sẽ chọn một JCC cầm tay. Một lần nữa, dựa trên quy tắc khác biệt đáng chú ý đó. Vào thời điểm kiểm tra độ loạn thị của bệnh nhân, sau khi xác định được kính cầu tối ưu, nếu bây giờ thị lực là 20/100, có lẽ tôi sẽ sử dụng JCC +1.00 hoặc -1.00 để tinh chỉnh. Xin lỗi, cộng hoặc trừ 0.50 JCC để tinh chỉnh mọi thứ. Câu hỏi tiếp theo là: Hỏi lại về đơn kính nhìn gần và họ đang nói về một bệnh nhân không có tật khúc xạ nhìn xa, nhưng lại mắc bệnh hoàng điểm. Bạn biết đấy, +4 đi-ốp cho một đơn kính nhìn gần cho bệnh nhân mắc bệnh hoàng điểm có thể là không đủ. Nó phụ thuộc vào thị lực của họ. Vì vậy, tôi sẽ đo thị lực nhìn gần của bệnh nhân, nếu bạn có thể, sử dụng bảng đọc văn bản liên tục, hoặc thậm chí với bảng thị lực nhìn gần. Và dựa trên sự thị lực đo được, tôi sẽ đảo ngược nó, và điều đó sẽ cung cấp cho tôi đi-ốp cần thiết cho một đơn kính nhìn gần. Ồ, một bình luận ở đây. Yêu cầu thêm các bài giảng về quang học lâm sàng. Vì vậy, cảm ơn bạn vì phản hồi đó. Và vì vậy, vào ngày 22 tháng 2, tôi chắc chắn sẽ tích hợp thêm quang học lâm sàng khi chúng ta nói về tất cả các trợ cụ khiếm thị khác nhau và các nhu cầu khác nhau của bệnh nhân. Câu hỏi tiếp theo là: Chúng ta sẽ làm gì nếu rung giật nhãn cầu ở cả hai mắt, thị lực là 6/60 và không có tật khúc xạ? Vì vậy, tôi sẽ áp dụng cách tiếp cận tương tự với một bệnh nhân bị rung giật nhãn cầu. Nó vẫn bị giảm thị lực. Vì vậy, chúng vẫn sẽ yêu cầu – một số độ phóng đại. Sự khác biệt ở đây là bệnh nhân – nếu đó thực sự là rung giật nhãn cầu bẩm sinh và không có phát hiện bệnh võng mạc nào khác gây ra rung giật nhãn cầu, thì độ nhạy tương phản của họ sẽ khá tốt. Vì vậy, mức độ quan trọng đối với ánh sáng và những thứ khác sẽ không cao. Vì vậy, thực sự bạn đang chỉ định độ phóng đại dựa trên bốn cách tiếp cận mà tôi đã nêu. Kiểm tra độ chói giống như kiểm tra thị lực loá sáng là bắt buộc đối với bệnh nhân khiếm thị không? Đó là một câu hỏi tuyệt vời. Tôi nghĩ rằng BAT hoặc bài kiểm tra thị lực loá sáng có thể hữu ích cho một bệnh nhân khiếm thị để định lượng độ chói. Nhưng phần lớn tôi cho rằng việc đánh giá độ chói và cách xử lý độ chói là một việc khá chủ quan. Vì vậy, tôi sẽ yêu cầu bệnh nhân mô tả cho tôi những vấn đề mà họ gặp khó khăn nhất. Đó có phải là mặt trời chói chang không? Nó có trong nhà với ánh sáng huỳnh quang không? Thường ở vị trí nào? Và sau đó, tôi sẽ đưa bệnh nhân vào tình huống khó chịu đó và chúng tôi sẽ thử nghiệm các bộ lọc khác nhau với các màu sắc và các mức độ khác nhau. Vì vậy, tôi có trong phòng khám một loại kính vừa vặn che phủ bên trên kính kiểm soát ánh sáng chói, có tấm chắn phía trên và tấm chắn bên, khá giống với các loại kính được cấp cho bệnh nhân sau khi phẫu thuật đục thủy tinh thể, nhưng có màu sắc và rất nhiều mật độ khác nhau. Điều khác mà tôi có ở phòng khám là tôi có sẵn bộ kính thử với tất cả các màu khác nhau, tất cả các màu sắc và các mức độ khác nhau. Và chúng tôi cũng sẽ thử nó theo cách đó. Và về cơ bản, tôi dựa vào bệnh nhân để cung cấp cho tôi phản hồi về màu sắc và mức độ cần thiết để giải quyết vấn đề cho bệnh nhân, nhưng vẫn cung cấp cho họ đủ tầm nhìn để đảm bảo rằng họ có thể di chuyển dễ dàng đúng cách. Bởi vì chúng tôi không muốn làm màu có mức độ tối quá cao, đến nỗi bệnh nhân không thể nhìn rõ, để định hướng. Câu hỏi xuất sắc.

>> Được rồi, Tiến sĩ Ross. Tôi nghĩ đó là một thời điểm tốt để dừng lại, vì không còn câu hỏi nào nữa.

DR ROSS: Tuyệt vời!
>> Cảm ơn bạn một lần nữa, và chúng tôi mong đợi bài giảng tiếp theo của bạn.

DR ROSS: Cảm ơn bạn rất nhiều.
>> Chúc mọi người một ngày tốt lành. Tạm biệt mọi người.

Download Slides

PDF

March 11, 2022

Last Updated: September 12, 2022

Leave a Comment