Bài giảng: Giới thiệu về khúc xạ chủ quan

Bài giảng này bao gồm tổng quan về đo khúc xạ chủ quan, hướng dẫn từng bước trong quy trình. Bài giảng thảo luận về các kỹ thuật lâm sàng, cũng như những sai lầm cần tránh trong quá trình đo.

Giảng viên: Diane Russo, OD, MPH, FAAO, New England College of Optometry, Boston, USA
Danh sách phiên dịch viên: CN. Phạm Vân Anh, CN. Nguyễn Thị Thu Hiền
Biên tập: Ths. KXNK. Trần Minh Anh, Bộ môn Mắt, Đại học Y Hà Nội

Transcript

(To translate please select your language to the right of this page)

DR RUSSO: Xin chào buổi sáng, mọi người. Tôi vừa mới chia sẻ màn hình của tôi. Xin chào. Tôi là bác sĩ Khúc xạ Diane Russo. Tôi là Phó Giáo sư tại trường đại học khoa khúc xạ nhãn khoa New England. Hôm nay chúng ta sẽ thảo luận về các nền tảng cơ bản của khúc xạ chủ quan. Bải giảng này chủ yếu là giới thiệu về quá trình đo khúc xạ chủ quan. Tôi biết buổi học hôm nay cũng có rất nhiều đối tượng tham gia.

Vậy nên tôi đã thực hiện bài giảng này để đáp ứng nhu cầu của các bạn. Sẽ có những điều bạn đã biết, cũng có thể chưa biết. Và chúng ta sẽ cùng xem liệu bao nhiêu trong số các bạn vẫn còn câu hỏi sau bài học này. Có thể có một số phần chúng ta không có cơ hội để biết đến, phụ thuộc vào kinh nghiệm của người khám. Vậy nên đây sẽ là bài học cơ bản của khúc xạ chủ quan, cụ thể là các bộ phận của phoropter, đặc biệt là những thành phần liên quan đến khúc xạ chủ quan. Và sau đó sẽ đi qua từng bước của quy trình đo khúc xạ chủ quan. Chúng tôi sẽ đi chi tiết quy trình đo khúc xạ đầy đủ, mắt trái, mắt phải và cân bằng hai mắt. Sau khi đã xong các bước trên, tôi sẽ mô tả một số cách khắc phục vấn đề về khúc xạ chủ quan, dựa trên kinh nghiệm của tôi và những kinh nghiệm tôi sử dụng trong khi làm khúc xạ. Tôi cũng sẽ đề cập các bước mà tôi mô tả hôm nay trong bài thuyết trình, đây là dàn ý cơ bản của khúc xạ chủ quan, tuy nhiên không cần thiết phải thực hiện theo cách này hoàn toàn.

Có rất nhiều cách để làm mỗi kỹ thuật mà tôi sẽ giảng hôm nay, tôi vẫn đề cập một trong số các loại kỹ thuật cho mỗi phần của khúc xạ. Nhưng bạn có thể thực hiện thao tác điều này và thay đổi các bước dựa trên mong muốn của bạn, dựa trên lượng bệnh nhân của bạn, cách sắp xếp phòng khám của bạn, hạn chế về thời gian của bạn và kinh nghiệm của bạn là gì. Do đó, những gì tôi mô tả hôm nay giống với cách tôi tiến hành khúc xạ chủ quan khi tôi mới bắt đầu thực hành. Mặc dù bây giờ tôi không làm theo từng bước một trong những bước này, bởi vì tôi đã làm việc này trong nhiều năm và vì vậy tôi không nhất thiết phải thực hiện từng bước, từng bước. Hãy ghi nhớ điều đó trong suốt bài trình bày này. Bạn có thể điều chỉnh các bước này dựa trên kinh nghiệm của mình và nhu cầu của bệnh nhân và phòng khám.

Hãy nhìn vào phoropter, chúng ta sẽ phân tích các bộ phận và thành phần của phoropter có liên quan đến khúc xạ chủ quan, sẽ có nhiều phần khác của phoropter mà chúng ta sẽ không nói đến hôm nay. Phoropter là một giá đỡ các kính phức tạp và cho phép bạn thay đổi công suất của kính một cách hiệu quả và dễ dàng. Nó được sử dụng phổ biến nhất cho khúc xạ chủ quan và đó là vấn đề chính chúng ta sẽ thảo luận hôm nay, nhưng bạn cũng có thể sử dụng nó để kiểm tra điều tiết và thị giác 2 mắt, và tất cả việc kiểm tra này có thể được thực hiện cả ở khoảng cách xa và ở gần.

Tôi vừa đánh dấu một số bộ phận quan trọng của phoropter cho quy trình mà chúng ta sẽ nói hôm nay. Núm này ở đây là để điều chỉnh độ cao. Điều đó sẽ đảm bảo rằng phoropter ở thẳng trước mặt bệnh nhân của bạn. Và sau đó, núm điều chỉnh khoảng cách đồng tử điều chỉnh độ rộng của phoropter sao cho thẳng ở ngay trước mắt bệnh nhân. Núm phụ ở đây – bạn có thể thấy mỗi một trong số các chữ viết này là một loại kính khác nhau. Nhưng chúng tôi sẽ chỉ thực sự tập trung vào hai trong số các kính phụ ngày hôm nay. Kính trụ chéo Jackson, ở ngay đây, chúng tôi sẽ gọi đó là JCC và sẽ dành cho trục trụ và điều chỉnh công suất. Đây là ô kính cho công suất cầu.

Đây là ô kính công suất trụ. Đây là vị trí bạn có thể nhìn thấy trục trụ và có một chỉ báo trục trụ ở đây. Và sau đó có một núm để điều khiển công suất trụ, cũng như núm điều khiển trục trụ. Đây là một khái quát chung về thiết bị này.

Tôi có thêm một số hình ảnh được phóng to, bạn có thể nhìn thấy từng thành phần này gần hơn một chút. Đây là núm phụ mà tôi đã nói đến lúc trước. Hai thành phần của nó mà chúng tôi sẽ tập trung vào là chữ O ở đây và đây nghĩa là mở mắt. Bệnh nhân của bạn có thể nhìn qua. Ngay bên cạnh chữ O này, bạn sẽ thấy chữ OC, có nghĩa là che. Khi bạn có OC trước mắt, nó sẽ bị che. Và do đó bệnh nhân sẽ không thể nhìn qua. Có rất nhiều giá kính phụ ở đây nhưng chúng tôi thực sự sẽ chỉ tập trung vào những kính mở và đóng hôm nay. Đây là hình ảnh gần đĩa công suất cầu. Đây là đĩa mà bạn có thể thay đổi lên hoặc xuống, để điều chỉnh công suất cầu, và sau đó trong vị trí này là nơi đọc công suất cầu ở phoropter.

Như bạn có thể thấy ở đây là 0D, là plano. Không có đơn kính nào ở đây. Đối với trụ, có thêm một tiếng phát ra đi kèm. Đây là chỉ số báo trục, nó có ở 2 vị trí. Một ở ngay đây, quanh mắt- nơi mà bệnh nhân nhìn qua, và sau đó bạn có chỉ số báo trục ở đây. Ô kính công suất trụ cho bạn biết công suất. Ở đây là 0, vì vậy trước mắt bệnh nhân hiện tại không có công suất. Và đây là hai núm kèm với điều chỉnh kính trụ. Núm ở đây để điều chỉnh trục. Bạn có thể thấy hiện tại trục ở khoảng 42-43 độ. Và bạn có thể xoay nút này để điều chỉnh trục, và núm này để chỉnh công suất kính trụ. JCC ở đây có thể điều chỉnh. Vì vậy bạn có thể lật nó ở mặt trước của mắt, và lật ngược lại, và khóa lại khi bạn cố định nó ở trước mắt và đây là toàn bộ về kính JCC.

Bạn sẽ thấy đó là hai chấm đỏ và hai chấm trắng, chúng tương ứng với trục. Với vị trí có chấm đỏ là công suất trụ trừ. Vì vậy cần thêm trừ. Tượng tự như vậy với chấm trắng là công suất trụ cộng và bệnh nhân đang cần thêm trụ cộng. Kính JCC có thể có nhiều công suất khác nhau. Như bạn có thể thấy, đây là +0.25D hoặc -0.25D. Và những quy ước đó bạn sẽ thường thấy trên phoropter. Với gọng thử, khi bạn dùng JCC cầm tay, sẽ có thể có nhiều công suất khác nhau. Mặt một có thể là cộng hoặc trừ, cộng hoặc trừ đối với mặt hai, nhưng với quy ước chúng ta thường thấy +0.25D hoặc -0.25D ở phoropter. Và đây là một cách gần để chỉnh khoảng cách đồng tử. Đây là núm để chỉnh thang độ khoảng cách đồng tử, để chắc chắn rằng mắt bệnh nhân thẳng với ống nhòm của máy.

Vậy mục đích của khúc xạ chủ quan là gì? Mục tiêu nhìn chung là cấp kính, đưa ra cho bệnh nhân một đơn kính nhìn rõ và thoải mái. Điều đó không phải lúc nào cũng giống nhau. Đó có thể là đơn kính mà bệnh nhân có thể nhìn rõ nhưng có thể họ không thoải mái với kính. Điều thường gặp nhất về vị trí đó là bệnh nhân có loạn thị. Và có một câu hỏi mà tôi nhận được từ một vài người nào đó trong cuộc họp rằng: “Công suất trụ hay độ loạn thị cao là bao nhiêu?” Và nó còn tùy, dựa vào việc bệnh nhân có đeo kính hay không. Nếu bệnh nhân chưa từng đeo kính thì -1.00D hoặc -1.50D. Nếu bệnh nhân đã đeo kính nhiều năm và họ có -2.50D độ trụ. Nếu bạn phải điều chỉnh nó thì có thể đó không phải là một vấn đề lớn,

bởi vì họ đã quen được chỉnh loạn thị trên kính. Hãy nhớ rằng: Mục tiêu của khúc xạ là làm cho bệnh nhân nhìn rõ với kính nhưng phải thoải mái. Sau đây là những bước mà chúng ta sẽ thực hiện trong suốt quá trình. Xin lỗi. Đèn của tôi vừa bị tắt.

Tôi sẽ giảng qua từng bước một, bắt đầu với mắt phải xong đến mắt trái và chúng ta sẽ kết thúc với cân bằng hai mắt. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Khi bạn bắt đầu làm khúc xạ, bạn bắt đầu từ đâu? Có bốn điểm cơ bản khác nhau mà bạn có thể bắt đầu. Đầu tiên là kết quả soi bóng đồng tử. Thứ hai là máy chụp khúc xạ tự động và máy đo số kính hoặc là từ kính cũ. Điều tôi đang muốn nói là từ việc không có kết quả khách quan. Nếu bạn không có cả hai, không có soi bóng, máy chụp khúc xạ tự động hay máy đo số kính, bạn vẫn có thể làm khúc xạ, nhưng sẽ có một chút khác biệt. Tuy nhiên điều đó nằm ngoài phạm vi bài học hôm nay. Vì vậy cho bài giảng hôm nay, chúng tôi giả định rằng có một vài phương pháp làm đã loại trừ. Vì vậy chúng tôi đã sẽ bắt đầu bằng soi bóng đồng tử cho quy trình này. Nhưng bạn có thể thay đổi điều này một chút nếu có máy chụp khúc xạ tự động hoặc máy đo số kính. Hoặc chỉ bắt đầu chính xác từ những các kết quả, hoặc bạn có thể thêm +- 0.50D (trừ tối thiểu cộng tối đa) để bắt đầu nếu bạn lo lắng về việc đang cho bệnh nhân đeo quá số. Nhưng chúng ta sẽ bắt đầu với kết quả soi bóng đồng tử.

Chúng ta sẽ bắt đầu khám ở khoảng cách 50cm, tương đương 2.00D khoảng cách làm việc. Đây là kết quả soi bóng đồng tử của chúng tôi, và chắc bạn sẽ thốt lên rằng Woww. Thực sự khác nhau giữa mắt phải và mắt trái, điều ta không thấy thường xuyên. Đây không phải là một bệnh nhân thật, tôi đã lấy ví dụ cho buổi học ngày hôm nay, chúng ta có thể có thêm kinh nghiệm làm việc với cấp kính viễn và cận thị. Loạn thị thấp hơn cũng như là loạn thị cao hơn. Chúng tôi sẽ giả sử bài giảng này sử dụng bảng thị lực Snellen. Không có nghĩa là bạn phải sử dụng bảng Snellen, nhưng đó là những gì chúng tôi sử dụng ở đây theo quy ước. Vì vậy chúng tôi sẽ sử dụng phân số này. Đo thị lực, đơn vị thị lực, theo đơn vị đo tương đương 20 foot, là những gì chúng tôi sử dụng ở đây, nhưng tôi cũng có đơn vị đo mét tương đương. Bởi vì tôi biết đây thường cũng sử dụng phổ biến. Và những điều này có thể được điều chỉnh. Các hướng dẫn, khi tôi xem qua phần này, có thể được điều chỉnh cho phù hợp với cách bạn ghi lại các đơn vị đo thị lực và bất kỳ loại bảng thị lực nào bạn sử dụng. Mặc dù điều này sẽ nằm trong bối cảnh của bảng Snellen với thị lực 20 foot, bạn có thể điều chỉnh điều này theo mong muốn của mình một cách rất dễ dàng. Bước đầu tiên của chúng tôi là thực hiện kiểm tra công suất cầu ban đầu. Hãy nhớ rằng, chúng tôi đang bắt đầu với kết quả soi bóng đồng tử của ở mắt phải, che mắt trái, bởi vì chúng tôi đang thực hiện khúc xạ chủ quan ở một mắt trước tiên và thực hiện với cân bằng hai mắt. Chúng ta có thể thấy trong phoropter ở đây có một công suất cầu +3.00. Điều này hơi khó nhìn, nhưng đây là trụ -1.00 tại trục 180. Đây là câu hỏi đầu tiên của chúng tôi. Vậy khúc xạ dự kiến dựa trên kết quả soi bóng đồng tử là gì? Với khoảng cách làm việc là 50 cm mà tôi đã đề cập trước đây, đó là tương đương với 2.00 diop? Xin nhắc lại, đây là kết quả soi bóng đồng tử.

Có vẻ như đa số các bạn chọn C, và đáp án đó là chính xác. Lý do mà trục + 1.00 -1.00 180 là chúng tôi biết đó là khoảng cách làm việc 2.00 D, vì khoảng cách làm việc 50 cm, chúng tôi phải trừ 2.00 D khỏi công suất cầu +3.00 và đó là lý do tại sao chúng tôi kết thúc bằng + 1.00. Nếu đó là khoảng cách làm việc 1.50 D, mà tôi biết một số người khám dùng, thì đó sẽ là +1.50. Nhưng bởi vì chúng tôi sử dụng khoảng cách làm việc 50 cm, khi đó công suất cầu phải là +1.00. Ớ đây chúng ta có thể biết kết quả khúc xạ sẽ ở khoảng bao nhiêu. Nó có thể không chính xác, nhưng nó sẽ khá gần với + 1.00 -1.00 trục 180. Bây giờ chúng ta bắt đầu khám khúc xạ. Tôi thường mở bảng Snellen để bệnh nhân có thể thấy nhiều dòng. Tôi thường sẽ bắt đầu với khoảng có thể là dòng 20/60 ở trên cùng và tôi sẽ nói với bệnh nhân hoặc hỏi bệnh nhân: Hãy cho tôi biết khi bạn có thể đọc dòng trên cùng. Và khi tôi đưa ra những chỉ dẫn đó, tôi sẽ bắt đầu giảm công suất cộng bởi 0.25D ở mỗi lần. Vì vậy, chúng tôi luôn giảm độ cộng. Tôi đi từ +3.00 đến +2.75, +2.50, +2.25 và khi tôi thay đổi công suất cầu, tôi đảm bảo nhắc bệnh nhân nói… Hãy cho tôi biết khi bạn có thể nhìn thấy dòng trên cùng. Nếu họ không thể đọc dòng trên cùng, có thể là bạn sẽ không thể chỉnh kính cho bệnh nhân đọc phần cuối của bảng, và ở trường hợp đó, bạn có thể cần tăng kích thước chữ cái. Họ cũng có thể gặp khó khăn khi đọc bảng thị lực nếu kết quả soi bóng đồng tử của bạn bị sai lệch một chút hoặc nếu có công suất trụ cao và có thể trục bị lệch một chút. Có một vài thay đổi có thể ảnh hưởng đến việc họ có thể đọc bảng thị lực ở bước này hay không. Và nếu họ gặp khó khăn, bạn luôn có thể tăng kích thước chữ cái. Khi bệnh nhân có thể đọc được dòng 20/60, tôi sẽ nói phần hướng dẫn tiếp theo là: Được rồi, hãy cho tôi biết dòng thấp nhất mà bạn có thể đọc được. Dòng thấp nhất mà bạn có thể đọc là gì? Bởi vì bây giờ tôi biết rằng họ có thể đọc dòng trên cùng. Và họ có thể đã có thể đọc thấp hơn thế. Tôi sẽ nói: Dòng nhỏ nhất mà bạn có thể đọc là gì? Và bây giờ tại thời điểm này, tôi bắt đầu thay đổi, một lần nữa, 0.25D. Có lẽ tôi đang ở mức +2 vào thời điểm này. Tôi biết đây là +2.75, nhưng đó chỉ là cách bạn thay đổi 0.25D tại một thời điểm. Vì vậy, có thể chúng tôi đang ở mức +2 tại thời điểm này. Tôi sẽ thay đổi nó thành +1.75 và nói… Được rồi, bạn có thể đọc dòng nhỏ nhất ở đây là gì? Và xem họ có thể đọc được bảng thị lực nhỏ nhất bao nhiêu. Nếu bệnh nhân gặp khó khăn vào thời điểm này – nhiều bệnh nhân của tôi gặp khó khăn khi đọc hết một dòng. Hoặc đôi khi họ sai nhiều chữ cái.

Và tôi không chắc họ đang đọc chữ nào, dòng nào. Việc tách biệt các dòng tại thời điểm này có thể rất rất hữu ích. Với số lượng bệnh nhân mà tôi làm việc cùng, tôi hầu như luôn luôn tách riêng các dòng, và đôi khi mất nhiều thời gian hơn một chút. Nhưng tôi sẽ dễ dàng hơn một chút để theo dõi dòng họ đang đọc. Bạn có thể điều chỉnh điều này, dựa trên bệnh nhân của bạn. một lần nữa, bạn đang thay đổi… Bạn đang giảm khoảng cách làm việc đó – hãy nhớ rằng, chúng tôi đang làm việc để ngày càng tiến gần hơn đến công suất cầu +1.00 đó – chúng tôi muốn xem mức thị lực tốt nhất dành cho bệnh nhân tại thời điểm này. Và vì chúng tôi đo thông qua sự khúc xạ này, trong ví dụ của chúng tôi, chúng tôi đạt được +1.25 cầu. Chúng tôi đã không thay đổi trụ nào cả. Và tại thời điểm này, bệnh nhân là 20/25. Và vì vậy nếu thị lực của bệnh nhân không được cải thiện, giả sử chúng tôi đi từ +1.25 lên +1.00 và thị lực của họ không tốt hơn chút nào, họ vẫn là 20/25, thì tôi chỉ để họ ở mức +1.25, bởi vì sự thay đổi thêm vào đối với công suất cầu đã thực hiện không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào.

Đây là quy trình kiểm tra công suất cầu ban đầu của chúng tôi. Bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng để bắt đầu tinh chỉnh trụ. Có hai phần. Đầu tiên là tinh chỉnh trục. Thứ hai là tinh chỉnh công suất. Chúng ta sẽ bắt đầu với trục. Vật tiêu là một đường phía trên dòng thị lực tốt nhất mà bạn có thể có được trong thử công suất cầu ban đầu. Đối với bệnh nhân của chúng tôi, họ có thể đọc 20/25, do đó chúng tôi sẽ chuyển sang dòng 20/30. Nếu bệnh nhân của bạn chỉ có thể đến 20/30, thì bạn sẽ cho họ dòng 20/40. Là một dòng phía trên công suất cầu đã thử ban đầu của bạn. Và bạn tách biệt một dòng đó. Sau đó, bạn sẽ đặt JCC, vì vậy bạn xoay JCC vào đúng vị trí và đặt nó vào. Và bạn muốn JCC đúng ở vị trí trục. Chúng ta sẽ nói sau về sự khác biệt giữa trục và vị trí ban đầu. Và hướng dẫn mà bạn đưa ra cho bệnh nhân tại thời điểm này là: Tôi sẽ cho bạn thấy hai mặt khác nhau của một dòng này. Bạn cho tôi biết nếu mặt nào nhìn tốt hơn cái kia, hoặc nếu giống nhau. Đây là hướng dẫn chung của tôi mà tôi sẽ đưa ra để bắt đầu. Và sau đó chúng ta sẽ xem nó diễn ra như thế nào từ đó. Bạn có thể nhận được nhiều phản hồi từ bệnh nhân của mình, nhưng đó thường là cách tôi bắt đầu hướng dẫn cho bước này. Vậy vị trí trục có nghĩa là gì, so với vị trí công suất?

Vị trí trục là khi bạn có các chấm màu đỏ và trắng ở đây. Vì vậy, bạn có chấm đỏ của bạn ở đây, chấm trắng ở đây. Ở hai bên của các mũi tên. Đây là mũi tên của chúng tôi ở mức 180. Bởi vì đó là trục mà chúng tôi dựa trên kết quả soi bóng đồng tử của mình là 180. Chúng tôi thực sự có một mũi tên khác ở đây. Nó chỉ bị cắt trong bức tranh. Và như vậy ở hai bên của mũi tên, bạn có các chấm màu đỏ và trắng. Và đó là vị trí trục. Tôi sử dụng một số hình để dễ chỉ ra hơn một chút. Vì vậy, đây là vị trí trục của chúng ta, ở 180. Các dấu chấm của chúng ta nằm ở hai bên của những mũi tên đó. Chúng tôi sẽ nói với bệnh nhân: Đây là mặt một. Có một bánh xe nhỏ ở ngay đây. Và bạn xoay bánh xe đó để đi từ mặt một sang mặt hai. Vì vậy, chúng tôi nói: Đây là mặt một, và đây là mặt hai. Và bạn sẽ nhận thấy, khi chúng ta đi từ mặt một… có chấm đỏ ở đây… mặt hai… chấm trắng hiện ở trên đây. Vì vậy, các dấu chấm lật. Chúng đổi chỗ cho nhau. Vì vậy có thể mặt một, mặt hai. Và tôi sẽ nói: Mặt nào rõ ràng hơn? Hay chúng trông giống nhau? Và nếu bệnh nhân của bạn đang do dự, có thể họ không chắc chắn phải trả lời như thế nào, bạn cũng có thể nói: Bạn biết đấy, cả 2 mặt đều có thể bị mờ. Nhưng mặt nào nhìn tốt hơn mặt kia không? Bởi vì thường thì cả hai đều có thể hơi mờ một chút, nhưng những gì chúng tôi đang cố gắng đạt được sau đây là: Mặt này tốt hơn cái kia không? Hay chúng đều mờ như nhau? Và mờ như nhau là được. Vì vậy, trong ví dụ của chúng tôi, nếu bệnh nhân chọn mặt một… hình ảnh của mặt một… Bạn nên điều chỉnh gì? Và chỉ để làm rõ, khi tôi nói bạn xoay theo chiều kim đồng hồ, bạn xoay theo cách này, bạn xoay sang phải, và xoay ngược chiều kim đồng hồ là xoay sang trái.

Vì vậy, có vẻ như đa số các bạn trả lời rằng bạn sẽ xoay trụ theo chiều kim đồng hồ, điều này là đúng. Vì vậy, chỉ để làm rõ, theo chiều kim đồng hồ sẽ ở bên phải. Và tôi có một số mũi tên chỉ cho bạn điều này. Vì vậy, trong kịch bản của chúng tôi, bệnh nhân đã chọn mặt một. Và đó là những gì bạn thấy ở đây. Nếu bạn tưởng tượng rằng chia đôi hình tròn này, bạn có chấm đỏ và trắng ở bên này, chấm đỏ và trắng ở bên này và bạn cần xoay các mũi tên theo hướng này hoặc hướng khác, bạn sẽ thấy mũi tên của mình ở đây. Và nó cần phải đi theo chiều kim đồng hồ hoặc ngược chiều kim đồng hồ. Chúng tôi đang xoay theo hướng này, về phía chấm đỏ. Bởi vì chúng tôi đang xoay về phía chấm đỏ, khi chúng tôi đang thực hiện tinh chỉnh trục. Và bạn sẽ lặp lại điều này. Nó có tốt hơn… Một hoặc hai? Ba hoặc bốn? Và bạn sẽ quay đi quay lại, điều chỉnh. Luôn xoay trục của bạn về phía các chấm đỏ, dựa trên đáp ứng của bệnh nhân. Khi nào thì hoàn thành việc tìm trục? Đó là khi bệnh nhân nói với bạn rằng các mặt nhìn giống nhau – mặc dù điều đó thường không xảy ra – bởi vì chúng tôi đang đưa ra một sự lựa chọn, bệnh nhân có thể cảm thấy rằng họ phải chọn cái này hay cái khác, ngay cả khi bạn nói với họ nó có thể trông giống nhau. Nó có thể không bao giờ giống hệt nhau, và điều đó không sao. Nhưng nếu một bệnh nhân đang quay đi quay lại, vì vậy hãy giả sử… trong ví dụ này, trục được di chuyển từ 180 thành 170, giả sử họ đang quay đi quay lại và có thể tại một thời điểm họ chọn quay theo chiều kim đồng hồ, vì vậy, sau đó bạn đưa họ đến 165, và lần sau khi bạn cho họ lựa chọn, họ muốn bạn xoay nó ngược chiều kim đồng hồ, sẽ gần hơn với 170. Vì vậy, họ sẽ quay đi quay lại. Tại thời điểm này, bạn chỉ cần chọn một và sau đó bạn tiếp tục, bởi vì bạn có thể quay đi quay lại trong một thời gian dài. Một câu hỏi có thể là: Bạn thực hiện bao nhiêu thay đổi trục? Vì vậy, nếu chúng tôi đang bắt đầu từ 180 và bệnh nhân muốn chúng tôi xoay trục theo chiều kim đồng hồ, dựa trên phản hồi của họ, bạn sẽ xoay trục bao nhiêu? Bạn có xoay nó 5 độ không? 25 độ? Và quy tắc chung là…Số công suất trụ càng nhỏ, thì mức độ thay đổi trục bạn có thể tinh chỉnh càng lớn. Vì vậy, đối với ví dụ của chúng tôi – chúng tôi có 1.00D công suất trụ. đó là một lượng trụ nhỏ hơn. Và vì vậy, nếu tôi tinh chỉnh và bắt đầu từ 180, nếu bệnh nhân muốn tôi xoay nó theo chiều kim đồng hồ, đó là những gì họ đã chọn trong ví dụ tôi đã nói, tôi có thể sẽ thay đổi nó thành 165. Và bắt đầu từ đó tôi có thể thực hiện một sự thay đổi 15 độ. Bởi vì nó là một công suất trụ nhỏ hơn. Nhưng nếu bạn có một cống suất trụ lớn hơn – giả sử, 2.00D công suất trụ – thì tôi sẽ thực hiện những thay đổi trục nhỏ hơn. Như có thể là 5 độ. Và chúng ta sẽ thấy điều đó trong ví dụ khi chúng ta nhìn vào mắt trái. Vì vậy, trong ví dụ này, chúng tôi đã lặp lại các bước này. Bây giờ chúng tôi đã xác định trục của mình ở mức 170, trái ngược với 180, đó là những gì chúng tôi tìm thấy trên kết quả soi bóng đồng tử của mình. Bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng để tinh chỉnh công suất trụ. Vì vậy, chúng tôi muốn chuyển JCC sang vị trí công suất. Và bạn có thể lấy lại các hướng tương tự, nhưng thường bệnh nhân của bạn sẽ không nhận thấy sự khác biệt. Vì vậy, tôi chỉ tiếp tục đưa ra các hướng tương tự. Mặt nào tốt hơn, một hoặc hai? Ba hoặc bốn? Một hoặc hai? Ba hoặc bốn? khi bạn đưa ra các lựa chọn đó, họ sẽ không nhất thiết phải biết điều đó… Tương tự tinh chỉnh trục, so với bây giờ chúng ta đang làm theo công suất. Vì vậy, các hướng là như nhau. Hãy cho tôi biết nếu mặt nào tốt hơn mắt kia, hoặc nếu chúng nhìn giống nhau. Và vị trí công suất, bây giờ, hơi khác so với trục. Bởi vì trước đây, chúng ta có các chấm màu đỏ và trắng ở hai bên của các mũi tên. Và bây giờ chúng ta muốn các chấm màu đỏ và trắng trùng với các mũi tên. Vì vậy, bạn có thể chỉ cần xoay JCC và nó đặt vào đúng vị trí, để bây giờ bạn có thể nhìn thấy các chấm trắng trùng các mũi tên. Bạn có thể thấy mũi tên ở đó. Đây là vị trí trục của chúng ta được xoay. Vì vậy, các chấm trắng được xếp thành hàng. Và không khó khăn nếu ban đầu bạn đặt các chấm trắng hay chấm đỏ. Khi chúng tôi đưa ra những lựa chọn đó, 1 hoặc 2, các chấm màu đỏ và trắng sẽ đổi với nhau. Vì vậy, không quan trọng bạn bắt đầu từ đâu. Bạn cũng có thể nhận thấy tại thời điểm này rằng tôi đã nói 1 hoặc 2, 3 hoặc 4. Và sau đó quay lại 1 hoặc 2.

Về mặt kỹ thuật, bạn có thể đưa ra bất kỳ lựa chọn số nào bạn muốn cho bệnh nhân, nhưng tôi thì không. Có nhiều người khám thực sự vượt lên trên 10, nếu họ đưa ra các lựa chọn. Nhưng tôi thường dùng với 1 hoặc 2, 3 hoặc 4, chỉ để giữ cho nó đơn giản. Và sau đó chỉ cần quay lại giữa những mặt đó. Nhưng bạn có thể nói 1 hoặc 2, 3 hoặc 4, 5 hoặc 6, 7 hoặc 8, tối đa là 10. Nhưng tôi nghĩ để đơn giản, cá nhân tôi chọn 1 hoặc 2, 3 hoặc 4, và sau đó quay lại 1 hoặc 2 lần nữa. Vì vậy, bây giờ chúng tôi đang thực hiện tinh chỉnh công suất. Vì vậy, chúng tôi nói đây là 3 và đây là 4. Và những gì bạn sẽ nhận thấy là: Trong lựa chọn 3, chấm trắng của chúng tôi được xếp thẳng các mũi tên và sau đó sử dụng bánh xe này ở đây, chúng tôi lật JCC. Đối với lựa chọn 4, bây giờ các chấm màu đỏ được xếp thẳng hàng với mũi tên. Vì vậy, 3 và 4. Vì vậy, đây là câu hỏi thứ ba của chúng tôi. Nếu bệnh nhân chọn mặt số 3, mà bạn đã hình dung ở đây, thì nên điều chỉnh gì? Chúng tôi có một chút phân biệt giữa việc tăng hoặc giảm công suất, điều này là tốt, vì chúng ta sẽ nói về điều đó. Câu trả lời là chúng tôi sẽ giảm công suất trụ. Mà chỉ có một chút là đa số các bạn đã trả lời. Vì vậy, nếu bệnh nhân của chúng tôi chọn số 3, có nghĩa là họ đã chọn các chấm trắng. Và khi bạn chọn các chấm trắng, bệnh nhân chọn màu trắng – nghĩa là bạn muốn giảm công suất. Nếu họ chọn các chấm màu đỏ, bạn muốn tăng công suất trụ. Trong ví dụ của chúng tôi, họ đã chọn màu trắng. Bạn sẽ muốn giảm công suất trụ, và chúng tôi luôn đi theo các bước nhảy 0.25D. Ở trường hợp này, chúng tôi sẽ giảm công suất trụ từ 1D xuống 0.75. Và đây một lần nữa là một lời nhắc nhở nhỏ. Để tinh chỉnh công suất, nếu họ chọn màu đỏ, bạn sẽ tăng công suất. Nếu họ chọn màu trắng, bạn giảm công suất. Và tương tự là khi chúng tôi tinh chỉnh trục. Bạn làm điều này cho đến khi bạn hoàn thành công suất. Bây giờ bạn sẽ nói: Được rồi, tôi đã cho họ xem 3 hoặc 4. Bây giờ là 1 hoặc 2.

Và xem họ chọn gì. Công suất sẽ được xác định theo cách tương tự như trục. Nếu bệnh nhân nói rằng cả hai mặt nhìn như nhau, thì bạn có thể dừng lại ở đó. Nếu họ không bao giờ nói rằng trông như nhau, và họ quay đi quay lại, vì vậy họ đưa ra một đáp án, họ muốn bạn tăng công suất, họ đưa ra đáp án khác, họ muốn bạn giảm công suất và bạn sẽ quay lại và hơn thế nữa, bạn chỉ cần chọn một. Một số người khám có thể chọn luôn chọn công suất thấp hơn. Tôi không biết liệu nó có thực sự có tác động lớn hay không, đặc biệt nếu chúng ta đang nói về 0.25D công suất trụ tại thời điểm này. Bạn chỉ cần chọn một và tiếp tục. Nếu không, đây có thể là một phần rất tốn thời gian cho quy trình. Tại thời điểm đo khúc xạ này, chúng tôi sẽ nói rằng chúng tôi đang hoàn thiện công suất đó ở mức 0.75 đó, vì vậy bây giờ chúng tôi đã tinh chỉnh trục và công suất của mình. Đó là -1.00 trục 180 và bây giờ chúng ta đã kết thúc với -1.75 tại trục 170. Vậy là chúng ta đã hoàn thành xong độ trụ và bây giờ chúng ta sẽ quay lại kiểm tra công suất cầu lần thứ hai. Và công suất cầu của chúng tôi là – đây là lúc chúng tôi kết thúc, công suất cầu và trụ, sau khi kiểm tra công suất cầu ban đầu, cộng với công suất trụ và tinh chỉnh trục. Vì vậy, để bắt đầu kiểm tra công suất cầu lần thứ hai, bạn có thể thêm +0.5 hoặc +0.75. Nó không thực sự quan trọng. Trong ví dụ này, tôi chọn +.75. Vì vậy, chúng tôi đã tăng cầu từ +1.25 lên +2.00. Vì vậy, bây giờ mục tiêu cho lần kiểm tra công suất cầu lần hai là mở bảng thị lực để có nhiều dòng có thể nhìn thấy.

Thông thường bạn muốn dòng 20/20 ở dưới cùng. Nó phụ thuộc vào công suất cầu tốt nhất ban đầu của bạn sẽ là gì, ở bước đó. Nhưng nếu tất cả diễn ra theo đúng kế hoạch, bạn sẽ muốn mở bảng thị lực với dòng 20/20 ở dưới cùng. Và bạn bắt đầu giảm công suất cộng theo các bước 0.25D, hỏi bệnh nhân: Dòng thấp nhất mà bạn có thể đọc được là bao nhiêu? Vì vậy, nếu bạn đang bắt đầu ở mức +2.00, thay vì +1.25, bạn sẽ nói: Dòng thấp nhất bạn có thể đọc là bao nhiêu? Và giả sử có thể họ đọc được dòng 20/40. Sau đó, bạn sẽ lấy đi + 0.25, vì vậy bạn đi từ +2 đến +1.75. Dòng thấp nhất bạn có thể đọc là gì? Và sau đó là +1.75 đến +1.50. Điều tương tự. Dòng thấp nhất bạn có thể đọc là gì? Khi họ có thể đọc dòng 20/20, bạn dừng lại. Vì vậy, trong ví dụ của chúng tôi, khi chúng tôi đạt đến +1.25, bạn có thể đọc 20/20 và chúng tôi dừng lại. Tất nhiên, điều này diễn ra rất thú vị trong các ví dụ của chúng tôi. Nhưng bệnh nhân có thể không đọc được 20/20. Và vì vậy bạn có thể sử dụng các bước này. Những gì tôi đang cho bạn thấy có nghĩa là một quy trình khám khúc xạ, vì vậy ngay cả khi chúng không thể chính xác đến 20/20, bạn vẫn có thể sử dụng các bước sau để có được thị lực tốt nhất mà chúng ta có thể hoàn thành.

Vì vậy, ngay cả khi thị lực tốt nhất của họ là 20/30 hoặc thậm chí 20/50, bất kể đó là gì, bạn vẫn có thể sử dụng các bước tương tự để đạt được điều đó. Sau khi thực hiện xong lần kiểm tra công suất cầu lần thứ hai, chúng tôi kiểm tra bao gồm. Và tôi đã chọn thực hiện bài kiểm tra kiểm tra +50. Nhưng một cách khác mà bạn có thể thực hiện là Duochrome (Test lưỡng sắc). Tôi không làm điều này, bởi vì tôi chỉ chọn một quy trình cho mỗi bước của quy trình khúc xạ chủ quan. Nhưng nếu bạn định kiểm tra công suất cầu, +50 hoặc Duochrome, thì đây là thời điểm bạn sẽ làm điều đó. Và về cơ bản, bạn sẽ lấy bất cứ kết quả nào của lần kiểm tra công suất cầu lần thứ hai. Thêm +0.50 vào đó, vì vậy của chúng tôi là +1.25, vì vậy nó sẽ tăng lên đến +1.75 và hỏi bệnh nhân: Điều gì xảy ra khi tôi làm điều này? Giả sử họ có thể đọc dòng 20/20. Nói tiếp tục nhìn vào dòng đó. Điều gì xảy ra khi tôi làm điều này? Hy vọng là họ nói: Tôi không thể đọc nó nữa. Hoặc nó bị mờ.

Nếu họ không chắc bạn đang hỏi gì, hãy nói: Dòng dưới cùng có bị mờ khi tôi làm điều này không? Và nếu câu trả lời là có, điều đó thật tốt. Nếu họ nói: Không, tôi vẫn có thể đọc được. Nó hoàn toàn rõ ràng. Điều đó có nghĩa là bạn đã quá độ trừ. Bạn đã cấp cho họ nhiều công suất trừ hơn mức họ thực sự cần, và vì vậy bạn có thể muốn giảm nó. giả sử trong ví dụ này – tôi chuyển từ +1.25 đến +1.75 và họ vẫn có thể đọc dòng 20/20 đó một cách hoàn hảo, sau đó tôi có thể sẽ cho họ +1.75. Hoặc có thể là +1.50. Nhưng chắc chắn không phải là +1.25, vì họ vẫn có thể đọc rất rõ ràng, với công suất cộng hơn. Và vì vậy, tôi không muốn cho họ thêm công suất trừ khi họ cần, vì điều đó có thể khiến họ quá độ điều tiết, có thể gây đau đầu và ta không muốn làm điều đó. Vì vậy, đó là nó cho mắt phải. Vậy là chúng ta đã hoàn thành mắt phải từ đầu đến cuối. Và bây giờ chúng ta đã sẵn sàng chuyển sang mắt trái. Và vì vậy để bắt đầu bước này, bạn sẽ bịt mắt phải.

Chúng tôi đang sử dụng ô kính mở ở phía trước của mắt phải, để đo khúc xạ mắt phải. Bây giờ chúng tôi muốn che mắt trái, Vì vậy, bây giờ đã được che lại. Và đây sẽ là các bước chính xác mà chúng tôi đã làm mắt phải. Nhưng bạn sẽ thấy mọi thứ có vẻ hơi khác một chút, tùy thuộc vào loại đơn kính mà chúng tôi đo. Vì vậy, chúng tôi bắt đầu với một đơn kính viễn thị. Bây giờ chúng tôi sẽ đo với một đơn kính cận thị. Cũng với lượng công suất trụ cao hơn. Và vì vậy, bạn thấy rằng cách bạn nghĩ về nó có thể phải thay đổi một chút, bởi vì bây giờ chúng tôi đang có đơn kính công suất cầu trừ, trái ngược với công suất cầu cộng.

Vì bản thân đơn kính -tật khúc xạ – là khác nhau. Vì vậy, đây là kết quả soi bóng đồng tử. Ở mắt trái, để bắt đầu. chúng tôi bắt đầu bảng thị lực với dòng 20/60 ở trên cùng, nói với bệnh nhân: Hãy nói với tôi ngay khi bạn có thể đọc được dòng trên cùng. Và do đó, bạn giảm công suất cầu cộng thêm đi 0.25D tại một thời điểm. Và nếu bạn nghĩ về điều đó, chúng tôi luôn giảm số cộng. Nhưng khi bạn đo các đơn kính viễn cao, bạn sẽ dễ dàng nghĩ đến việc giảm kính cộng. Nhưng khi đơn kính cận thị, thì bạn cũng nên nghĩ đến việc tăng công suất trừ. Tương tự,bạn chỉ đang nghĩ về nó theo cách ngược lại. Vì vậy, chúng tôi vẫn đang giảm công suất cộng thêm. Nhưng chúng tôi đang tăng công suất trừ. Và như vậy, một lần nữa… Chúng tôi đang làm điều tương tự. Chúng tôi chỉ đang nghĩ về điều đó hơi khác một chút. Vì bây giờ chúng tôi có đơn kính cận thị. Vì vậy, khi chúng tôi thay đổi 0.25D đó một lần, khi bệnh nhân có thể đọc được dòng 20/60, đối với mỗi điều chỉnh mà chúng tôi thực hiện và sẽ hỏi: Dòng thấp nhất mà bạn có thể đọc là bao nhiêu? Và khi chúng ta đã nhận được trong ví dụ của mình… -2.00 -3,50 cho công suất cầu, bạn có thể đọc dòng thấp nhất là bao nhiêu? Và họ có thể đọc dòng 20/30. Và giả sử tôi thay đổi nó thành -3,75. Họ vẫn có thể đọc dòng 20/30. Tôi đi một đoạn nữa, và bây giờ là -4.00, và họ vẫn chỉ có thể đọc dòng 20/30.

Trong trường hợp đó, tôi đã tăng từ 3.50 lên 4D và thị lực không thay đổi chút nào. Vì vậy, những gì tôi sẽ làm là quay lại kính đầu tiên mà bệnh nhân đó có thể đọc được dòng thị lực đó. Vì vậy, trong ví dụ của chúng tôi, nó là -3.50. Vì vậy, thay vì giữ nó ở -4.00 hoặc thậm chí -3.75, tôi sẽ đặt kính -3.50 và sau đó đi thay đổi công suất trụ, bởi vì công suất cầu thêm này không cải thiện thị lực của bệnh nhân chút nào. Bây giờ chúng ta đang chuyển sang tinh chỉnh trục trụ. Trước tiên, chúng tôi đang thực hiện trục và sau đó là công suất. Chúng tôi muốn tách biệt một dòng trên mức thị lực tốt nhất mà bệnh nhân có thể đọc được. Vì vậy, họ có thể đọc 20/30, có nghĩa là chúng tôi muốn hiển thị cho họ dòng 20/40. Đặt JCC vào vị trí trục. Hãy nhớ rằng, điều đó có nghĩa là các đường màu đỏ và trắng nằm ở hai bên của mũi tên.

Bạn có thể thấy đây là nơi mũi tên của chúng tôi thẳng hàng. Và các chấm màu đỏ và trắng nằm ở hai bên của mũi tên. Hướng dẫn tương tự như trước đây. Tôi sẽ cho bạn thấy hai mặt của dòng này. Tôi muốn bạn cho tôi biết nếu cái này rõ ràng hơn cái kia, hoặc nếu chúng trông giống nhau. Đây là xem một.

Và bạn có thể thấy rằng có – chấm trắng ở bên này. Đây là mặt hai. Và vì vậy họ đã đổi chỗ cho nhau. Nếu trong trường hợp này bệnh nhân chọn mặt số 1 thì nên điều chỉnh gì? Đây là câu hỏi thứ tư của chúng tôi. Đây là hình ảnh của mặt số hai và đây là hình ảnh mà họ đã chọn. Đúng rồi! Rất tốt.

Vì vậy, có vẻ như đa số các bạn nói là quay trục trụ ngược chiều kim đồng hồ, và điều đó là chính xác. Trước đó đã bàn luận, bạn luôn muốn xoay người về phía các chấm đỏ. Và vì vậy nếu chúng ta … Đây là cách tôi nghĩ về nó trong đầu của mình. Nó không nhất thiết phải theo cách bạn nghĩ về nó. Nhưng tôi chia nó ra làm đôi, và nếu tôi nhìn thấy mũi tên ở đâu, tôi biết mình cần phải xoay nó về phía các chấm đỏ. trong trường hợp này tôi cần phải xoay nó sang trái. Xoay trục sang trái. Vì đó là vị trí của chấm đỏ. Vì vậy, đó là ngược chiều kim đồng hồ. Bạn sẽ lặp lại các bước tương tự, thực hiện các điều chỉnh, hoặc xoay trục sang phải hoặc sang trái, cho đến khi trục được hoàn thiện. Đó là khi bệnh nhân nói rằng cả hai mặt trông giống nhau hoặc nếu chúng chuyển đổi qua lại giữa hai giá trị, chỉ cần chọn một giá trị.

Hãy nhớ rằng, đây là một mẹo khác: Vì ta đang đo với công suất trụ cao hơn, chúng tôi đo với 2.25D trụ, chúng tôi muốn thực hiện các điều chỉnh trục nhỏ hơn. Vì vậy, thay vì mỗi khi bệnh nhân đưa ra lựa chọn, có thể xoay nó 15 hoặc 10 độ, chúng tôi có thể chỉ muốn sử dụng thay đổi 5 độ trong trường hợp này, bởi vì công suất trụ cao hơn nhiều, và do đó thị lực của bệnh nhân sẽ dao động đáng kể, nếu bạn thực hiện thay đổi trục lớn. Và như vậy trong trường hợp của chúng tôi, ban đầu chúng tôi đã bắt đầu với trục 1.16. Khi chúng tôi xoay nó ngược chiều kim đồng hồ và sau đó lại quay ngược chiều kim đồng hồ, chúng tôi đã kết thúc với một trục là 1.25. Vì vậy, đó là sự tinh chỉnh trục. Bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng để thay đổi công suất. Và vì vậy chúng tôi chuyển JCC sang vị trí công suất. Đó là khi các chấm đỏ và trắng thẳng hàng với mũi tên. Và một lần nữa, không thành khó khăn nếu bạn bắt đầu với các chấm đỏ hay các chấm trắng xếp theo mũi tên. Bởi vì khi thay đổi các lựa chọn 3 hoặc 4, 1 hoặc 2, các dấu chấm đó sẽ hoán đổi.

Nhưng bạn muốn đảm bảo rằng một tập hợp các dấu chấm đó được trùng với mũi tên để bắt đầu. Vì vậy, đây là lựa chọn 3. Bạn có thể thấy rằng các chấm trắng được trùng với các mũi tên. Và đây là 4. Bây giờ các chấm đỏ được trùng với các mũi tên. Vì vậy, đối với câu hỏi thứ tư của chúng tôi, nếu bệnh nhân này chọn mặt số 4, hoặc có thể đây là câu hỏi thứ năm của chúng tôi… Điều chỉnh gì nên được thực hiện? Đúng rồi, tuyệt vời!

Phần lớn các bạn đã chọn tăng công suất trụ, và điều đó chính xác. Vì vậy, những gì chúng ta đã thảo luận một chút trước đó là nếu bệnh nhân chọn các chấm màu đỏ, bạn muốn tăng công suất trụ. Nếu họ chọn các chấm trắng, bạn muốn giảm công suất trụ. Vì họ đã chọn màu đỏ nên chúng tôi muốn tăng thêm 0.25D. Vì vậy, bạn sẽ thấy rằng chúng tôi đã tăng từ mức 2.25 xuống bây giờ là 2.50.

Và sau đó, bạn sẽ lặp lại điều này một lần nữa, mặt tốt hơn là 1 hay 2, 3 hoặc 4, thực hiện các tinh chỉnh dựa trên phản hồi của bệnh nhân, cho đến khi công suất được hoàn thành, đó là khi bệnh nhân nói rằng các mặt trông giống nhau, hoặc nếu họ đang qua lại giữa hai công suất. Vì vậy, giả sử bệnh nhân đưa ra một lựa chọn để tăng công suất và họ muốn chúng tôi tăng lên 2.75 và sau đó lựa chọn tiếp theo họ muốn chúng tôi giảm công suất xuống 2.50.

Vì vậy, bây giờ chúng tôi đang quay trở lại giữa 2.50 và 2.75. Bạn chỉ cần chọn một. Tôi có lẽ, theo quy ước hoặc thói quen, sẽ chọn công suất thấp hơn. Vì vậy, tôi có thể đi với 2,50 vào thời điểm này. Bạn luôn có thể thay đổi nó sau, nếu bạn cần. Vấn đề là chỉ cần chọn một và giữ nguyên, vì nếu không bạn có thể quay đi quay lại và mất rất nhiều thời gian trong quá trình khúc xạ.

Vì vậy, bây giờ chúng tôi đã tinh chỉnh công suất chúng tôi đã xác định mức -2.50. Vì vậy, bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng cho lần kiểm tra công suất cầu lần thứ hai của mình. Và để bắt đầu, chúng tôi có -3.50, là điểm cuối của lần kiểm tra công suất cầu ban đầu của chúng tôi, với -2.50, trục 125. Vì vậy, chúng tôi đã sẵn sàng cho lần kiểm tra công suất cầu lần thứ hai và bạn thêm +.50 hoặc +.75. Bạn sử dụng cái nào không quan trọng. Trong trường hợp này, tôi đã thêm +.75 và mở bảng thị lực. Bạn thường đặt dòng 20/20 ở dưới cùng, và sau đó bạn hỏi bệnh nhân: Dòng thấp nhất mà bạn có thể đọc là gì? Khi bạn giảm độ cộng hoặc tăng độ trừ. Vì vậy, bạn có thể đi từ 2,75 đến -3. Dòng thấp nhất bạn có thể đọc là gì? Từ -3.00 đến -3,25. Tương tự. Dòng thấp nhất bạn có thể đọc là gì? Và một khi bệnh nhân có thể đọc dòng 20/20, đó là điểm cuối của bạn. Khi chúng tôi thay đổi công suất cầu bằng 0.25D tại một thời điểm, trong ví dụ của chúng tôi, chúng tôi đạt đến -3,75 và bệnh nhân có thể đọc 20/20 ở đó, vì vậy chúng tôi sẽ dừng lại. Một lần nữa, đây là quy trình của chúng tôi.

Tôi đã chọn thử kiểm tra +0.50. Rất nhanh chóng, bệnh nhân dễ hiểu, vì vậy chúng tôi đã giải quyết vào -3.75, chúng tôi thêm +0.50, nó trở thành -3,25 và tôi hỏi: Điều gì xảy ra khi tôi làm điều này? Giả sử họ có thể đọc dòng 20/20. Tôi nói: Điều gì xảy ra với dòng khi tôi làm điều này? Bạn vẫn có thể đọc dòng, hay dòng bị mờ? Nếu nó không bị mờ, bệnh nhân vẫn có thể đọc được dễ dàng. Sau đó, bạn đã cung cấp cho chúng quá trừ và vì vậy, bạn có thể nên giảm công suất trừ có thể là một nửa hoặc ít nhất là 0.25, tùy thuộc vào mức độ dễ dàng đọc dòng của chúng. Vì vậy, giả sử trong ví dụ của chúng tôi, chúng tôi đã hoàn thành với -3.75, nhưng khi tôi cho họ xem -3.25, họ có thể đọc dòng cuối đó một cách dễ dàng.

Không do dự. Họ đọc được từng chữ cái chính xác. Sau đó, tôi có thể sẽ cho họ 3.25, hoặc thậm chí có thể kiểm tra thị lực của họ bằng -3.00. Bởi vì có vẻ như chúng tôi chắc chắn đã cho họ quá độ. Bây giờ chúng ta đã hoàn thành về khúc xạ chủ quan mắt phải và mắt trái, vì vậy chúng ta đã sẵn sàng để cân bằng hai mắt. Có một số kỹ thuật cân bằng 2 mắt mà bạn có thể sử dụng. Tôi đã chọn một cái mà tôi nghĩ là khá đơn giản. Có những ưu và nhược điểm đối với các kỹ thuật cân bằng 2 mắt. Do vậy bạn có thể không muốn sử dụng cái này mọi lúc. Nhưng tôi chỉ chọn một vì đó là thứ mà tôi thường sử dụng hơn. Một trong những câu hỏi mà ai đó đã hỏi khi bắt buộc làm là: Bạn có phải cân bằng 2 mắt không? Và không nhất thiết. Vì vậy, điểm cân bằng hai mắt là làm cho kích thích đến điều tiết bằng nhau ở cả hai mắt. Vì vậy, bạn không muốn có một bên mắt có cấp kính cao hơn so với bên còn lại. Và do đó, thị lực sau đó rõ ràng và thoải mái. Nhưng khi bạn làm điều này, bạn có thể không cần cân bằng hai mắt cho mọi bệnh nhân.

Chắc chắn là những bệnh nhân không có khả năng điều tiết, vì vậy với những bệnh nhân lớn tuổi của chúng ta mà ta biết có lão thị, đó không phải là vấn đề lớn. Nhưng ngay cả với những bệnh nhân trẻ hơn có thể điều tiết được, tôi không thể cân bằng hai mắt cho tất cả bệnh nhân của mình.

Nó phụ thuộc vào mức độ thoải mái của bạn, sở thích của bệnh nhân, mức độ bạn có thể dựa vào kết quả khúc xạ chủ quan một mắt của bạn. Vì vậy, bạn không cần phải cân bằng hai mắt cho mọi bệnh nhân. Nhưng nếu bạn là bạn, thì tôi sẽ phác thảo một quá trình này cho bạn. Che mắt luân phiên, chỉ 1 mắt nhìn – bất kỳ kỹ thuật cân bằng hai mắt nào sẽ chỉ thực hiện nếu bạn có thị lực được điều chỉnh tốt nhất bằng nhau giữa hai mắt. Vì vậy, nếu cả hai mắt là 20/20, thì bạn có thể làm điều này. Nếu cả hai mắt là 20/25, thì bạn có thể làm điều này. Nếu một mắt là 20/20 và một mắt là 20/40, bạn không nên thực hiện cân bằng hai mắt, bởi vì thị lực sẽ không bao giờ bằng nhau giữa hai mắt và do đó, quy trình này không hiệu quả. Thị lực bằng nhau giữa hai mắt và bệnh nhân trẻ để thích ứng, bạn có thể muốn cân bằng hai mắt. Để bắt đầu, bạn có thể thêm +0.75 hoặc +1.00 công suất cầu cho cả hai mắt. Bạn muốn tách biệt một dòng cho quy trình này.

Bạn có thể sử dụng dòng 20/50 hoặc 20/60, tùy thuộc vào công suất cộng thêm mà bạn thêm vào. Nhưng bạn muốn đảm bảo rằng bệnh nhân có thể đọc tất cả các chữ cái trên dòng bằng mỗi mắt. Vì vậy, giả sử bạn thêm +1.00 và bạn đưa ra cho bệnh nhân dòng 20/60. Nếu họ không thể đọc dòng 20/60, thì sẽ chuyển đến dòng 20/70. Bạn muốn chắc chắn rằng họ có thể đọc được dòng đó bằng mỗi mắt. Và chỉ nhìn 1 dòng và sẽ che từng mắt một. Cả hai mắt sẽ bị mờ, nhưng tôi muốn bạn cho tôi biết cái nào rõ hơn, hoặc nếu chúng trông giống nhau. Vì vậy, đây là khúc xạ của chúng tôi. Nếu chúng ta thêm +0.75 cho mỗi mắt. Và vì vậy chúng tôi nói: Đây là mặt 1, vị trí bạn che mắt trái và bạn có thể che mắt trái trong phoropter hoặc bạn có thể dùng tay che lại.

Đó thường là những gì tôi sẽ làm, vì nó nhanh hơn. Mắt 1 với mắt phải mở. Và mắt 2, với mắt trái mở, che mắt phải. Hoặc có thể chỉ cần sử dụng bàn tay của bạn. tôi thấy sẽ dễ dàng hơn khi chỉ cần che một tay rồi đến tay kia, trái ngược với việc mở ra và sau đó che lại. mặt 1, so với mặt 2. Trong trường hợp của chúng tôi, giả sử bệnh nhân chọn mặt 2, tức là với mắt trái mở. Họ nói rằng rõ hơn. Vì vậy, mắt bệnh nhân nào nói rõ hơn, bạn thêm công suất +0.25 D vào mắt đó. Vì vậy, trong trường hợp này, nó là -3.00. Họ nói mắt trái rõ hơn. Vì vậy, chúng tôi sẽ thay đổi nó thành -275.

Và sau đó bạn sẽ làm điều tương tự một lần nữa. Mặt 1 hoặc mặt 2 tốt hơn? Và xem bệnh nhân nói gì. Nếu bệnh nhân không nói rằng 2 mắt như nhau, vì vậy họ luôn nói rằng một mắt tốt hơn mắt kia, điều đó không sao cả. Đó là một điểm cuối chung. Ta sẽ để mắt trội rõ ràng hơn một chút. Sau đó, bạn có thể cần phải kiểm tra mắt trội. Hầu hết các bệnh nhân mà tôi làm việc đều có mắt phải là mắt trội. Và thường sẽ để mắt đó là mắt rõ hơn. Và sau đó tiếp tục. Và sau đó bạn sẽ mở cả hai mắt và cho chúng xem bảng thị lực. Mở nhiều dòng, với 20/20 ở dưới cùng.

Và giảm công suất cộng thêm 0.25D cùng một lúc, hỏi bệnh nhân: Dòng thấp nhất mà bạn có thể đọc được là bao nhiêu? Giảm thêm 0.25 nữa, bạn có thể đọc được dòng thấp nhất là bao nhiêu? Cho đến khi họ có thể đọc được dòng 20/20. Và như vậy trong ví dụ của chúng tôi, chúng tôi đã giảm công suất cộng mà chúng tôi đã thêm, vì vậy chúng tôi kết thúc với +1.25/ -0.x170 ở mắt phải và -3.50, -2.50 ở bên trái. Có người hỏi: có phải kiểm tra lại bằng hai mắt và một mắt không?

Nó còn tùy. Bạn có thể không phải kiểm tra lại thị lực một mắt vì bạn khá chắc chắn rằng chúng có cùng thị lực một mắt như khi bạn kiểm tra ban đầu, nhưng nếu bạn thực hiện một thay đổi lớn hơn, bạn cũng có thể muốn kiểm tra thị lực một mắt. Một số cân nhắc mà chúng tôi không có thời gian đề cập đến trong bài giảng hôm nay, đó là: Cách điều chỉnh quy trình khúc xạ nếu không tìm thấy công suất trụ trong đo khúc xạ khách quan của bạn. Vì vậy, khi bạn có công suất cầu, kết quả soi bóng đồng tử. Làm thế nào để bắt đầu khúc xạ chủ quan mà không có bất kỳ kết quả khách quan nào. Và các phương pháp khác nhau để xác định trụ, kiểm tra lại và cân bằng 2 mắt là gì.

Tôi đã đề cập để xác định trụ, chúng tôi đã sử dụng JCC trong phần trình bày này, nhưng bạn cũng có thể sử dụng Biểu đồ hình quạt hoặc kính khe. Nó phụ thuộc vào những gì bạn có thiết bị bạn có. loại test. Chúng tôi đã sử dụng 0.50, nhưng cũng có 0,1 hoặc test lưỡng sắc (Duochrome). Và sau đó là cân bằng hai mắt. Bạn có thể sử dụng phương pháp che luân phiên, hoặc Lăng kính Risley, hoặc có một số kỹ thuật sử dụng kính phân cực để bệnh nhân nhìn hai mắt. Một lần nữa, có rất nhiều cách để làm các giai đoạn khác nhau, các quy trình khác nhau, tôi chỉ chọn một cho bài thuyết trình ngày hôm nay. Tôi biết một số trong số này được đề cập trong các hội thảo trên web trong thời gian tới. Hội thảo trên web về gọng thử có thể giải quyết một số vấn đề này, nhưng hôm nay chúng tôi bị hạn chế về thời gian. Vì vậy, chúng tôi muốn có một cái nhìn tổng quan ngắn gọn. Đây là một số tài liệu tham khảo mà tôi đã sử dụng, bên cạnh kinh nghiệm lâm sàng của bản thân và tôi rất sẵn lòng trả lời một số câu hỏi ngay bây giờ với thời gian còn lại mà chúng ta có.

>> Cảm ơn bác sĩ Russo. Bạn chỉ có thể ngừng chia sẻ màn hình của mình và chúng tôi có một số câu hỏi. Bạn có muốn mở hộp Q và A không?
DR RUSSO: Chắc chắn rồi. Đúng. Tôi thấy nhiều. Được chứ. Tôi đọc một trong những câu hỏi ở trên cùng ở đây, từ Penda McDonald, và điều này cũng dẫn đến một vài câu hỏi đến…
Một số người đã hỏi về khám khúc xạ liệt điều tiết và khám khúc xạ ở trẻ em. Và vì vậy câu hỏi này phần nào giải quyết được điều đó. Họ đang hỏi về… Bạn có thể xem các câu hỏi không? Hay tôi nên đọc chúng? >> Nếu bạn không phiền khi đọc chúng .

DR RUSSO: Vâng, câu hỏi đầu tiên này là hỏi về một đứa trẻ 14 tuổi đang đọc 1/1 mà không cần chỉnh kính, nhưng bị đau nửa đầu và chảy nước mắt khi đang đọc và họ muốn biết đâu là những khám nghiệm thích hợp, và loại kính nào nên được cấp, hoặc giải pháp được kê đơn để làm giảm những triệu chứng này. Và, điều này phức tạp hơn một chút, bởi vì bệnh nhân đang bị đau nửa đầu và chảy nước mắt nên theo quan điểm khúc xạ, đây có thể là một số tật viễn thị, viễn thị tiềm ẩn, có thể là loạn thị ở đó. Vì vậy, từ mặt khúc xạ, sử dụng thuốc liệt điều tiết sẽ rất quan trọng đối với bệnh nhân này.

Đặc biệt là khi họ 14 tuổi. Bởi vì việc chảy nước mắt có thể là do mỏi mắt. Họ đang gặp phải tật khúc xạ chưa được chỉnh kính. Và vì vậy, tôi sẽ bắt đầu ở đó, để xem liệu có bất kỳ tật khúc xạ nào chưa được điều chỉnh hay không, vì hiện tượng chảy nước mắt và đau nửa đầu có thể xảy ra vì chúng có liên quan đến cùng một vấn đề. Nhưng bạn sẽ phải kiểm tra điều đó trước. Bạn cũng có thể cần thực hiện một đánh giá thị giác 2 mắt hoặc điều tiết. Nhưng điều đầu tiên để bắt đầu sẽ là khúc xạ trong trường hợp đó. Bạn nghĩ gì về kính hai tròng và kính đa tròng? Bạn đề xuất gì cho bệnh nhân lão thị? Vì vậy, điều này, theo kinh nghiệm của tôi, phần lớn phụ thuộc vào sở thích của bệnh nhân. Điều duy nhất… Một trong số ít lần mà tôi có thể đề xuất cụ thể một kính đa tròng, trái ngược với kính hai tròng, là nếu bệnh nhân đang làm nhiều việc trên máy tính. Bởi vì nếu bạn đang làm kính hai tròng, thì bạn đang thiếu khoảng nhìn trung gian. Nhưng một lần nữa, nó phụ thuộc vào việc bệnh nhân có sẵn sàng thích nghi với kính đa tròng hay không. Bởi vì có một khoảng thời gian thích nghi – đối với kính đa tròng nhiều hơn so với kính hai tròng. Một câu hỏi khác là: Làm thế nào chúng ta có thể kê kính trong trường hợp nhược thị bất đồng khúc xạ do viễn thị? Vì vậy, đó là một câu hỏi thực sự hay. Một lần nữa, một chút vượt ra ngoài phạm vi cuộc nói chuyện của chúng ta ngày hôm nay.

Tôi đã giả định trường hợp tốt nhất, rằng bệnh nhân của chúng tôi có thể đọc 20/20 ở cả hai mắt. Nhưng điều đó không xảy ra. Và vì vậy, khi bạn tính đến cấp kính viễn thị, tức là bất đồng khúc xạ và giảm thị lực, một trong những khía cạnh quan trọng của điều này là biết khúc xạ trước liệt là gì. Công suất mỗi mắt là gì? Và sau khi bạn đã nhỏ thuốc liệt điều tiết, công suất mỗi mắt là như thế nào. Một số câu hỏi mà tôi nhận được là: Làm thế nào để thực hiện một khúc xạ liệt. Trước bài giảng này. Và điều này có thể khác nhau giữa các nhà lâm sàng, nhưng tôi thường không dành nhiều thời gian cho khúc xạ liệt điều tiết. Thông thường tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho soi bóng đồng tử liệt điều tiết. Và so sánh nó với soi bóng đồng tử không liệt điều tiết hoặc khúc xạ liệt điều tiết. Bởi vì khúc xạ liệt có thể mất rất nhiều thời gian và bệnh nhân có thể khó đáp ứng một cách đáng tin cậy, đặc biệt nếu họ là trẻ nhỏ. Vì vậy, trong trường hợp này, nếu bạn có ai đó bị viễn thị kèm theo bất đồng khúc xạ và nhược thị, tôi chắc chắn sẽ cố gắng tiếp cận nó bằng cách xem kết quả soi bóng đồng tử không liệt và khúc xạ có liệt điều tiết là gì, so với phương pháp soi bóng sau liệt và cố gắng quyết định từ đó những gì họ có thể cảm thấy thoải mái nhất. Bạn có thể – tùy thuộc vào kết quả của bạn, cấp kính khúc xạ không liệt hoặc có thể chọn nửa soi bóng sau liệt. Thật khó để nói cho bạn câu trả lời trắng đen đơn giản mà không có giá trị cụ thể. Nhưng đó là cách tôi tiếp cận nó. Câu hỏi tiếp theo là: Bạn khám trẻ em như thế nào?

Bạn có sử dụng… Tôi không chắc Refractyl là gì… Chính xác thì đó là gì. Ở độ tuổi nào bạn có thể tin tưởng kết quả khúc xạ chủ quan ở trẻ em ? Một câu hỏi tuyệt vời khác với trẻ em. Tôi có xu hướng tiếp cận khúc xạ theo cách tương tự với trẻ em. Nếu bạn có thể sử dụng phoropter – bạn có thể không sử dụng được. Bạn có thể phải sử dụng gọng thử. Vì vậy, đó có thể là vấn đề được đề cập cụ thể hơn trong hội thảo trực tuyến về đo khúc xạ với gọng thử xa hơn. Nhưng bạn sẽ sử dụng các bước tương tự để đo khúc xạ cho trẻ em. Nhưng đến điểm chính xác mà người này đang hỏi… Bạn biết đấy, bạn có thể tin tưởng vào câu trả lời của đứa trẻ ở độ tuổi nào… Vì vậy, nguyên tắc chung là nếu một đứa trẻ còn rất nhỏ, nhưng có thể nói, đọc bảng thị lực, vì vậy giả sử chúng có thể là 5, 6 hoặc 7 tuổi, nó sẽ khác nhau tùy thuộc vào mức độ đáp ứng của trẻ. Nếu trẻ 5 tuổi nhưng bạn cảm thấy trẻ thực sự đáp ứng tốt và có thể làm theo hướng dẫn, thì bạn có thể dựa vào câu trả lời của trẻ. Nếu trẻ có thể ngại ngùng hoặc bạn không nhận được nhiều câu trả lời, thì tại thời điểm đó, bạn có thể cần dựa vào các khám nghiệm khách quan của mình. Vì vậy, trong trường hợp đó, tôi sẽ không dành nhiều thời gian cho quá trình đo khúc xạ chủ quan. Tôi sẽ thực hiện soi bóng đồng tử không liệt, soi bóng sau liệt và sau đó kê đơn dựa trên những kết quả khách quan của tôi.

Vậy câu hỏi đặt ra là: Tại sao 6/6 là thị lực tiêu chuẩn bình thường mà không phải 6/9? Tôi đã thấy trong tài liệu rằng nó thường là 6/6, nhưng tôi biết theo quy ước ở đây sử dụng 20/20. Một số có thể phụ thuộc vào tuổi của bệnh nhân. Và kỳ vọng là gì. Tôi biết với trẻ em, nhiều khi chúng ta không nhất thiết phải đẩy đến 20/20, tùy thuộc vào độ tuổi và tật khúc xạ của chúng. Nhưng thông thường theo quy ước, 20/20 là tiêu chuẩn và đó là những gì chúng tôi sử dụng. Hãy xem nào. Bạn sẽ làm gì nếu một bệnh nhân có công suất trụ cao nhưng anh ấy lần đầu đeo kính? Làm thế nào chúng ta có thể cấp đơn kính ở trẻ em, người lớn và người già? Vì vậy, với công suất trụ cao – và tôi đã đề cập đến vấn đề này một chút trong bài trình bày – một số yếu tố là công suất trụ, tuổi bệnh nhân và họ có từng đeo kính loạn trước đây hay không. Vì vậy, nếu đó là một bệnh nhân trẻ tuổi, giả sử là 8 hoặc 9, và có 2D công suất trụ và chưa bao giờ đeo kính, bạn có thể cấp đủ 2D kính trụ. Bạn có thể. Bạn có thể không. Nhưng nếu đó là một bệnh nhân 60 tuổi với trụ 2.00, chưa bao giờ đeo kính, tôi gần như chắc chắn sẽ không cấp họ 2.00 . Bệnh nhân càng lớn tuổi, họ càng khó thích nghi với việc điều chỉnh loạn thị. Quy trình hữu ích nhất mà bạn có thể làm trong trường hợp này là gọng thử. Vì vậy, nếu bạn đang sử dụng máy đo phoropter, và bạn đang thực hiện khúc xạ và bạn tìm ra đơn kính có trụ cao, bất kể bệnh nhân bao nhiêu tuổi, bạn có thể đưa nó vào gọng thử và để bệnh nhân đi lại, xem họ cảm thấy thế nào, và điều đó sẽ cho bạn biết liệu họ có thể thích nghi được với kính mà bạn đang nghĩ đến để đưa cho họ hay không. Câu hỏi tiếp theo: Làm thế nào để bạn cấp lăng kính? Và bạn nên xem xét ai trong việc kê đơn? Vì vậy, đó là một câu hỏi phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng tôi có thể giải quyết. Bởi vì hôm nay tôi không chủ ý nói về lăng kính. Một lần nữa, chúng tôi chỉ muốn thực hiện một bài giảng cơ bản hơn về khúc xạ chủ quan. Vì vậy, đó thực sự có thể sẽ là một chủ đề thực sự tốt cho một hội thảo trực tuyến xa hơn. Cụ thể là nói về lăng kính. Bởi vì nó phụ thuộc vào lý do tại sao bạn kê đơn kính. Nó có phải để giảm bớt song thị không? Có phải để giảm bớt mỏi mắt không? Vì vậy, đó có thể là một chủ đề hay cho hội thảo trên web trong thời gian tới.
Sự khác biệt giữa dòng đơn trong JCC so với nhiều dòng trong lần kiểm tra công suất cầu thứ hai là gì?

Điều này có gây thêm khó khăn khi đọc cho bệnh nhân? Đúng. Vì vậy, tôi nghĩ chính xác là có. Khi bạn mở một dòng trong JCC, việc tách biệt dòng đó cho phép bệnh nhân tập trung vào một dòng. Bởi vì bạn không biết… Nếu bạn mở ra, toàn bộ bảng và giả sử bạn có từ 20/50 đến 20/20 dòng được hiển thị, bạn không biết liệu bệnh nhân có phải không – giả sử họ bắt đầu nhìn vào đường 20/40, và khi bạn đang tinh chỉnh trục và công suất, có thể thị lực của họ trở nên rõ ràng hơn một chút, vì vậy có thể họ đang nhìn vào đường 20/25. Và bây giờ bạn bắt đầu quy trình với một vật tiêu và kết thúc nó với vật tiêu khác. Điều này có thể khó khăn. Bệnh nhân có thể đưa ra cho bạn những câu trả lời mà bạn không hiểu, nhưng đó là do vật tiêu đã bị thay đổi. Vì vậy tách biệt dòng là một cách để đơn giản hóa quá trình. Và kiểm soát vật tiêu. Khi bạn thực hiện kiểm tra công suất cầu lần thứ hai, tại thời điểm đó, bạn đang cố gắng đạt được mức thị lực tốt nhất. Vật tiêu không nhất thiết là ghi lại hoặc có được thị lực tốt nhất mà là để kiểm soát vật tiêu mà bạn đang trình bày cho bệnh nhân. Và do đó, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn một chút cho bạn trong việc kiểm soát vật tiêu, nhưng sau đó để bệnh nhân tập trung vào một vật tiêu, nếu bạn tách biệt 1 dòng trên JCC. Câu hỏi tiếp theo là: Bạn có đặt sương mù ở mắt còn lại không? Vì vậy, nếu bạn đang bắt đầu với soi bóng đồng tử, kết quả của bạn sẽ mờ. Và vì vậy, đối với bất kỳ ai không quen thuộc với thuật ngữ “sương mù”, đó là khi bạn cố tình làm mờ thị lực của bệnh nhân bằng công suất cộng thêm, để cố gắng kiểm soát điều tiết. Và vì vậy, bạn có thể cố ý làm mờ mắt còn lại của bệnh nhân khi bạn đang làm khúc xạ một mắt, nhưng trong bài thuyết trình hôm nay, tôi chỉ che một mắt rồi đến mắt kia.

Nhưng các khám nghiệm kiểm tra khác mà tôi bao gồm, bất cứ khi nào tôi tăng thêm công suất cộng, vì vậy đối với kiểm tra công suất cầu lần thứ hai, để bắt đầu cân bằng 2 mắt, bất cứ lúc nào bao gồm thêm công suất cộng cho các hướng, điều đó có nghĩa là làm cho bệnh nhân bị mờ một phần. Và điều đó được thực hiện để kiểm soát điều tiết. Vì vậy, như tôi đã đề cập ở phần đầu, bạn có thể điều chỉnh điều này dựa trên số bệnh nhân của bạn và vì vậy nếu bạn đang làm việc với những bệnh nhân lớn tuổi, bạn không cần phải bao gồm các bước sương mù, bởi vì đặc biệt nếu họ bị lão thị, thì họ không có điều tiết, và không cần phải kiểm soát điều tiết của họ nhiều. Câu hỏi tiếp theo là: Làm thế nào để bạn xác định điểm cuối cho bệnh nhân cận thị cao? Và vì vậy điểm cuối nhìn chung vẫn phải giống nhau. Dù bạn đang sử dụng tiêu chuẩn thị lực nào, và vì vậy trong bài thuyết trình, tôi đã sử dụng 20/20, đó là điều bạn nên hướng tới. Nếu bạn có bệnh nhân cận thị cao, hoặc thực sự là bất kỳ bệnh nhân nào có tật khúc xạ cao – đó có thể là viễn thị hoặc loạn thị – bạn vẫn nên cố gắng đưa họ đến tiêu chuẩn thị lực đó. Nhưng thị lực của họ có thể bị giảm vì những lý do khác. Thị lực của họ có thể bị giảm vì nhược thị, thị lực của họ có thể bị giảm do một số loại bệnh lý, nếu họ bị đục thể thủy tinh hoặc có vấn đề về võng mạc. Và do đó, điểm cuối mà bạn đang cố gắng đạt được phải giống nhau, nhưng bạn có thể không đến được đó, dựa trên loại tật khúc xạ mà bạn mắc phải, nếu bạn nghi ngờ có thể bị nhược thị hoặc trong trường hợp bệnh nhân cận thị cao, bạn có thể mắc các bệnh lý võng mạc khác làm giảm thị lực. Công suất trụ cao nhất mà chúng tôi có thể quy định cho những người bị loạn thị thường là bao nhiêu? Vì vậy, tôi không hoàn toàn chắc chắn về cách trả lời câu hỏi đó. Trụ cao nhất mà bạn có thể cấp kính? Tôi nghĩ nó phụ thuộc vào những gì bệnh nhân cần. Và tôi nghĩ, một lần nữa, quay trở lại mục tiêu của khúc xạ chủ quan, và điều tôi vừa nói với một câu hỏi khác, đó là: Bệnh nhân cần gì? Vậy điều gì làm cho thị lực của họ trở nên rõ, so với những gìhọ có thể chịu được? Họ sẽ có thể nhìn thấy gì một cách thoải mái? Và vậy công suất trụ cao nhất mà bạn có thể cấp là gì?

Tôi sẽ nói công suất cao nhất mà bệnh nhân cần mà họ có thể chịu đựng được mà không cảm thấy khó chịu. Sử dụng gọng thử sẽ rất hữu ích ở đó. Ồ, đây là một câu hỏi hay. Nếu một bệnh nhân có -3.00 công suất cầu với công suất trụ -0.25, chúng ta có cần cấp công suất trụ trụ không? Đây là một câu hỏi thực sự hay, bởi vì tôi nghĩ rằng bạn sẽ nhận được nhiều câu trả lời khác nhau tùy thuộc vào nhà lâm sàng mà bạn đang hỏi. Tôi rất thường không cấp 0.25 của trụ. Bởi vì nó là một lượng nhỏ công suất trụ. Nó thường không tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, một số bệnh nhân rất nhạy với hiện tượng mờ. Và họ cần 0.25 loạn. Vậy có cần kê đơn không? Tôi nghĩ câu trả lời cho điều đó phụ thuộc vào việc bệnh nhân của bạn có thực sự đánh giá cao sự khác biệt hay không. Vì vậy, những gì tôi sẽ cho họ thấy là -3.00 với công suất trụ 0.25, và sau đó lấy nó ra. Và nói là 1 tốt hơn ? Đặt 0.25 công suất trụ vào hoặc 2, lấy 0.25 công suất trụ ra. Và nếu họ nói có, tôi sẽ nói… Được rồi, có sự khác biệt lớn giữa số 1 với công suất trụ vào và số 2 với công suất trụ ra không, và hãy xem họ nói gì. Vì vậy, dựa trên phản hồi của họ, bạn có thể quyết định có kê đơn hay không. Nhưng thường không, bệnh nhân sẽ không cần 0.25. Nhưng đó là một cách để kiểm tra. Có kính bảo vệ cho người làm máy tính không? Vì vậy, đó là một câu hỏi hay khác. Vì vậy, về mặt kỹ thuật, có. Tôi biết rằng đó là những thứ trên thị trường. Tôi nghĩ rằng nó còn tùy. Vì vậy, có hai lý do khiến tôi thấy các kính xuất hiện trên thị trường cho người dùng máy tính: Một là nếu có thể có một lượng nhỏ công suất cộng thêm trong chúng, để giảm bớt nhu cầu điều tiết, để sau đó làm giảm mỏi mắt. Lý do thứ hai tôi thấy chúng trên thị trường là lọc ánh sáng xanh phát ra từ máy tính. Tôi không biết liệu có đầy đủ bằng chứng để chứng minh kính lọc ánh sang xanh hay không.

Nhưng chắc chắn việc sử dụng công suất cộng thấp để giảm bớt điều tiết và mỏi mắt sau đó có thể là lý do để kê đơn kính cho người dùng máy tính. Có một câu hỏi về cân bằng hai mắt với lăng kính, với chụp khúc xạ tự động. Với chụp khúc xạ tự động Vì vậy, tôi biết tôi đã đề cập đến một cân bằng 2 mắt mà bạn có thể sử dụng bằng lăng kính Risley, và tôi sử dụng nó thường xuyên. Tôi không quen với việc sử dụng chụp khúc xạ tự động. Nhưng với phoropter, tôi nghĩ là có, có thể hơi lỗi chính tả, nhưng có – bạn có thể sử dụng nó với lăng kính Risley. Hôm nay tôi không có thời gian để trình bày. Làm thế nào để bạn khúc xạ một bệnh nhân sau khi phẫu thuật đục thủy tinh thể một bên? Vì vậy, tôi nghĩ liệu là bệnh nhân có mổ mắt còn lại hay không. Vì vậy, giả sử nếu một bệnh nhân bị đục thủy tinh thể ở cả hai mắt và họ đang phẫu thuật một mắt, sau đó đợi một thời gian, rồi tiếp tục phẫu thuật mắt còn lại, bạn có thể đợi và không đưa bất kỳ kính nào vào giữa. Nếu họ chỉ bị đục thủy tinh thể ở một mắt và họ sẽ không phẫu thuật ở mắt còn lại, thì bạn cũng sẽ chỉnh khúc xạ theo cách tương tự. Chỉ với các bước mà tôi đã cho bạn, bạn sẽ thực hiện theo cùng một cách chính xác. Điều quan trọng là gọng thử. Hãy đặt đơn kính trong phoropter vào gọng thử và đưa cho bệnh nhân xem để họ có thể thoải mái xem hay không. Bởi vì những gì tôi nghĩ rằng bạn đang nhận được ở đó là nhận thấy rằng sau khi phẫu thuật đục thủy tinh thể, các đơn kính có thể rất khác nhau và điều đó có thể gây khó chịu cho bệnh nhân. Vì vậy, bạn vẫn sẽ đo khúc xạ theo cùng một cách. Sự khác biệt là: Cuối cùng bạn sẽ kê đơn kính nào? Và do đó, việc cho bệnh nhân đi lại với gọng thử kết quả bạn tìm thấy trong phoropter sẽ rất hữu ích trong việc xác định đơn kính. Liệu chúng ta có thể sử dụng kết quả khúc xạ trên máy đo khúc xạ tự động, không phải soi bóng đồng tử, ở một đứa trẻ ba tuổi không? Chà, tôi sẽ nói nếu bạn có thể để một đứa trẻ ba tuổi ngồi vào máy đo tự động, có thể. Thường không, các nhà khúc xạ nhãn khoa mà tôi đã làm việc không sử dụng máy chụp khúc xạ tự động cho trẻ em. Hạn chế chính là nó sẽ hiển thị một đơn kính cận thị cao giả tạo hoặc quá trừ, bởi vì chúng điều tiết quá mức trong khi chúng đang ngồi trong máy đo tự động. Vì vậy, về mặt lý thuyết, bạn có thể, nếu bạn có thể cho đứa trẻ ngồi vào máy chụp khúc xạ tự động, nhưng tôi không nghĩ rằng hầu hết các nhà khúc xạ nhãn khoa làm điều đó, vì ảnh hưởng đến điều tiết và họ không muốn quá độ trừ.

Bạn có khuyên bạn nên thực hiện soi bóng đồng tử trên gọng thử hoặc phoropter? Theo quy ước, tôi sử dụng phoropter hầu hết thời gian. Vì vậy, tôi sẽ thực hiện soi bóng đồng tử trên phoropter. Nếu bạn làm việc đó trên gọng thử hoặc trong vùng trống, nếu bạn có thước kính, thì nhanh hơn một chút. đó là một thước kính, vì vậy thường có một thước kính cộng và một thước kính trừ, là một cách nhanh chóng, dễ dàng để làm điều đó. Nếu bạn chọn làm điều đó trên gọng thử, bạn chắc chắn có thể làm được. Có thể lâu hơn một chút, tùy thuộc vào mức độ thành thạo của bạn. Nếu bạn không làm điều đó thường xuyên, thì bạn có thể mất nhiều thời gian hơn. Nhưng nếu bạn làm điều đó mọi lúc, thì chắc chắn không có lý do gì mà bạn không thực hiện soi bóng đồng tử trên gọng thử. Hãy xem nào. Một vài câu hỏi đặt ra. Nếu không có soi bóng đồng tử, liệu có bỏ qua một máy tự khúc xạ không? Tôi không chắc chắn chính xác câu hỏi đó sẽ nhận được kết quả sau đó là gì. Nếu bạn không có kết quả soi bóng đồng tử nhưng bạn có thể sử dụng máy chụp tự động hoặc máy đo số kính, bạn có thể thực hiện một trong hai. Nếu bạn không có bất kỳ kết quả nào trong số đó, bạn có thể bắt đầu từ những kết quả không khách quan. Hôm nay chúng tôi không có thời gian để đề cập đến vấn đề đó. Vì vậy, đó là một lựa chọn. Không có nghĩa là nếu bạn không có những phát hiện khách quan thì bạn không thể tiến hành khúc xạ chủ quan. Đó chỉ là cách tiếp cận của bạn đối với điều đó sẽ khác một chút.

Câu hỏi tiếp theo: Cân bằng 2 mắt có thể được thực hiện ở khoảng cách khác 20 feet hoặc 6 mét không? Chắc chắn. Về mặt lý thuyết, bạn có thể thực hiện ở bất kỳ khoảng cách nào bạn chọn. Bạn càng ở gần bệnh nhân, bạn có thể phải xem xét liệu bạn có đang kích thích điều tiết của họ hay không. Nhưng bạn chắc chắn có thể làm điều này ở các khoảng cách khác nhau và các bước bạn làm theo sẽ hoàn toàn giống nhau. Đó chỉ là cách bạn ghi lại những kết quả về khúc xạ, sẽ hơi khác một chút. Câu hỏi cuối cùng là: Nếu bệnh nhân bị lác, chúng ta có thể sử dụng phoropter được không? Đúng. Bạn vẫn có thể sử dụng phoropter. Nhưng nếu bạn che một bên mắt tại một thời điểm, giả sử bệnh nhân có thể cố định nếu một bên mắt bị che, vì vậy giả sử mắt phải là mắt trội và đó là mắt định thị, trong khi mắt trái là mắt lác, bạn có thể che mắt trái làm khúc xạ mắt phải và che mắt phải làm khúc xạ mắt trái, và khi mắt phải bị lác, mắt trái sẽ mất khả năng định định. Nếu bạn gặp khó khăn với điều đó, bạn có thể thực hiện khúc xạ trên gọng thử và không sử dụng phoropter, nhưng bạn có thể sử dụng phoropter cho những bệnh nhân bị lác. Tôi biết sắp có một bài giảng về gọng thử đã được lên kế hoạch, vì vậy điều đó có thể hữu ích cho nhiều người trong số các bạn tham gia và xem hai bài giảng này bổ sung cho nhau như thế nào. Vì vậy, tôi nghĩ rằng đó là các câu hỏi. >> Vâng, cảm ơn bạn rất nhiều, Tiến sĩ Russo. Tôi nghĩ đây là thời điểm thích hợp để dừng lại. Cảm ơn vì đã tiếp tục trả lời tất cả mọi câu hỏi. Chúc mọi người một ngày tốt lành.DR RUSSO: Cảm ơn.

Download Slides

PDF

March 11, 2022

Last Updated: September 12, 2022

Leave a Comment