Phẫu thuật: Những điểm cơ bản trong phẫu thuật tán nhuyễn thủy tinh thể: Tạo đường rạch (Phần 1/6)

Đoạn video này trình bày tổng hợp các đường mổ chính trong một số các phẫu thuật tán nhuyễn thể thủy tinh tiêu chuẩn. Đây là phần 1 của loạt bài gồm sáu phần về ” Những điểm cơ bản trong phẫu thuật tán nhuyễn thủy tinh thể”.

Phẫu thuật viên: BS. Wyche T. Coleman, III, Viện Mắt Willis-Knighton, Shreveport, Hoa Kỳ

Phần 1: Tạo đường rạch | Phần 2: Xé bao trước | Phần 3: Tách nước | Phần 4: Hút nhân | Phần 5: Loại bỏ vỏ não | Phần 6: Đặt kính nội nhãn & Đóng vết mổ

Transcript

Xin chào, tôi là Bác sỹ Wyche Coleman đang hướng dẫn những điểm cơ bản trong phẫu thuật đục thủy tinh thể. Đây là video thứ nhất trong sáu video về các đường rạch. Về cơ bản, tôi đều có 10 video trong một ngày phẫu thuật bất kỳ, chúng đều là những ca mổ tiêu chuẩn không dùng lade, và tôi chỉ lấy ra những đoạn gồm các bước rạch giác mạc và chọc tiền phòng từ video đầy đủ, để cung cấp cho các bạn một chuỗi 10 video chỉ tập trung vào giai đoạn này và chúng ta sẽ chia nhỏ ra thành sáu bước của phẫu thuật đục thủy tinh thể. Nhưng ở đây tôi sẽ trình bày không theo thứ tự các thao tác trên màn hình các bạn đang xem, mà chỉ học 1 bước duy nhất. Và bước đầu tiên là chọc tiền phòng.

Thứ nhất, tôi cố định nhãn cầu bằng kẹp 0.12mm, bước này cũng đơn giản, vì các bạn luôn có thể giữ vào kết mạc ở vùng rìa, nếu các bạn cần, tôi sử dụng một lưỡi dao 15 độ, đối với tôi thì nó dễ thao tác hơn dao MVR, bởi vì các bạn có thể rạch rộng hơn một chút nếu cần, tôi thích rạch rộng khoảng một milimet, nhưng các bạn luôn có thể rạch rộng hơn một chút hoặc nhỏ hơn một chút đối với một số dụng cụ như dụng cụ móc mống mắt.

Vì vậy, bất cứ khi nào các bạn sử dụng dao 15 độ, điều quan trọng là không được xoay dao, các bạn cần cầm dao theo chiều ngang, để mặt phẳng dao đi ngang với mặt phẳng mống mắt và theo trục Z. Vì vậy, tôi nhìn vào phần đế của lưỡi dao, nơi lưỡi dao gắn vào cán nhựa để xem liệu nó có đang xoay hay không. Đó là cách tốt nhất để xem lưỡi dao có xoay không, vì nếu các bạn tập trung vào phần đầu dao, thường là nơi các bạn nhìn khi đưa nó vào giác mạc, các bạn thực sự không thể biết được liệu dao có đang bị xoay hay không.

Tôi đi vào tiền phòng khoảng một nửa đến hai phần ba chiều dài dao, và kích thước lỗ chọc ở đây khoảng một milimet hay có thể dài hơn một chút, sau đó tôi rút dao ra ngoài. Chúng tôi sử dụng thuốc shugarcaine trong mọi trường hợp. Quan điểm của chúng tôi là, nếu đồng tử giãn tốt, thì lúc đó các bạn sẽ cần ít thuốc miostat hơn và lập luận duy nhất mà chúng tôi biết để không sử dụng shugarcaine trong mọi trường hợp là thuốc miostat không hoạt động quá tốt, nhưng miễn là các bạn chỉ cần sử dụng nó ít hơn nhiều và đồng tử giãn tốt, thì tôi vẫn nghĩ đó là một sự lựa chọn tốt.

Sau khi chọc tiền phòng, chúng ta sẽ bơm lidocain, sau đó là bơm nhầy. Chúng ta cần đảm bảo rằng đầu ống vào trọn bên trong nhãn cầu và chúng ta không muốn làm tách lớp nội mô giác mạc bằng lidocain hoặc đặc biệt là chất nhầy. Chúng ta đưa kim vào nội nhãn. Bằng cách đó, nếu có bóng hơi, chúng ta sẽ đẩy chúng ra ngoài thông qua lỗ chọc tiền phòng, nhằm giúp nhãn cầu có độ căng vừa phải. Và tôi sẽ cố định nhãn cầu với kẹp 0.12 mm, tôi tin rằng một trong những bệnh nhân này đang ợ hơi, không hợp tác và định thị. Và trong trường hợp đó, tôi chỉ cần kẹp lấy kết mạc ở vùng rìa. Và vì vậy tôi không phải đổi dụng cụ để có thể hoàn thành đường rạch của mình.

Nếu các bạn đang sử dụng chóp Connor hoặc dụng cụ phụ để chọc tiền phòng, các bạn sẽ phải chuyển sang dụng cụ khác nếu muốn kẹp kết mạc và cũng không muốn xoay 90 độ từ nơi các bạn rạch. Đối với tôi thì để thao tác cho thoải mái, tối ưu nhất là thực hiện các đường rạch cách nhau 90 độ, điều đó cũng giúp tôi về mặt cơ học, nhằm giúp cho quá trình tách, phân chia và hút bỏ nhân, chúng ta sẽ xem kỹ thuật đó trong video tiếp theo, hoặc có thể là hai video sau đó.

Đây là một trường hợp đồng tử nhỏ và tôi bơm nhầy vào khu vực trung tâm, để cố gắng làm đồng tử giãn ra nhiều hơn. Tôi nhận thấy rằng đó là một kỹ thuật nho nhỏ mà tôi đã học được bằng cách xem video của chính mình, mà tôi nghĩ mình đã thực hiện thao tác này một cách vô thức. Bây giờ tôi mở bao trước bằng dao microkeratome, đó là dao microkeratome vát đơn 2,4 của Alcon. Nếu các bạn có một lưỡi dao có các mặt vát ở hai cạnh bên thì chúng không an toàn. Tôi nghĩ điều quan trọng cần lưu ý là đối với các lỗ chọc tiền phòng, các bạn luôn muốn mặt vát hướng lên phía trên đầu bệnh nhân. Bằng cách đó, nếu bệnh nhân có phản xạ Bell, các bạn sẽ không vô ý mở rộng đường rạch thêm vài cung giờ trên giác mạc.

Các bạn sẽ thấy trong những video này, các mặt vát khác nhau có thể hướng lên trên, mặt vát hướng về bên phải, mặt vát hướng về bên trái. Đó chỉ là do bên mắt chúng ta đang thực hiện phẫu thuật. Nếu chúng ta ở mắt trái, mặt vát sẽ hướng về bên phải và nếu chúng ta ở mắt phải, góc xiên sẽ hướng về bên trái và do đó mặt vát sẽ luôn hướng lên trên về phía đỉnh đầu bệnh nhân.

Bây giờ tôi thực hiện một đường rạch chính theo hai bước, tôi đã từng thực hiện ba bước nhưng tôi nghĩ hai bước là đủ, về cơ bản tôi vào mặt phẳng giác mạc, sau đó là mặt phẳng mống mắt và đẩy nhẹ xuống khi tôi đi vào nội nhãn, tôi đang kiểm soát độ dài của vết mổ. Về cơ bản, vết mổ chọc tiền phòng phải song song với mặt phẳng mống mắt và các bạn có thể thấy tôi đang kẹp kết mạc ở đây. Tôi phải dùng kẹp 0.12 mới được, vì vậy tôi phải thay đổi dụng cụ để thực hiện bước này. Ở bệnh nhân có phần không hợp tác, các bạn có thể tắt đèn và bật lại. Đôi khi bệnh nhân không định thị vào đèn, các bạn có thể tắt nó đi, sau đó bật lại và điều đó sẽ giúp bệnh nhân nhìn cố định. Trong trường hợp này thì thao tác này không giúp được gì nhiều và chúng ta sẽ phải cố gắng làm tiếp. Tôi nghĩ bệnh nhân được an thần thêm một chút sẽ hợp tác tốt hơn.

Chúng ta dùng lidocain, tiếp theo là nhầy. Tôi nghĩ điều quan trọng là phải lưu ý vị trí của đường rạch, nơi các bạn bắt đầu đường rạch, chúng phải được đi vào phần giác mạc trong khoảng 0.5 mm, tôi nghĩ đó là nơi lý tưởng để bắt đầu. Vì vậy, nếu các bạn đi quá mức về phía trước thì đó thực sự là một vấn đề với đường rạch chính, thậm chí còn nghiêm trọng hơn so với đường chọc tiền phòng. Vì vậy, tôi sẽ bắt đầu đi vào phần giác mạc trong khoảng 0.5 mm cho cả hai đường rạch. Các bạn sẽ thấy tôi khá nhất quán ở vị trí này, về độ sâu và về cơ bản, toàn bộ kỹ thuật này dường như khá nhất quán giữa các bệnh nhân, ngay cả với các mức độ hợp tác khác nhau của các bệnh nhân có khác nhau.

Bây giờ, trên vết rạch chính của các bạn, nếu các bạn đi quá xa về phía trước, điều đó sẽ gây khó khăn cho toàn bộ cuộc mổ các bạn và vết mổ có thể tiến gần đến trục thị giác. Các bạn không muốn đường rạch ở vị trí quá xa về phía trước vì nó được bắt đầu quá mức ra phía trước hoặc vì nó quá dài. Và tôi nghĩ chiều dài khoảng 2,5 mm là vừa phải. Các bạn sẽ thấy chiều dài ở đây, có một con dấu trên lưỡi dao này, tôi thích dao keratome 2.4 vì nó có thể hướng dẫn cho các bạn khi nào các bạn nên tiếp tục đâm vào tiền phòng. Nếu các bạn rạch quá mức về phía sau, đường rạch sẽ đi ngược vào kết mạc. Điều quan trọng là không được đè xuống, vì khi rạch, các bạn có thể đè xuống để vào tiền phòng, nhưng không ấn xuống khi đang bắt đầu đường rạch. Bởi vì điều đó sẽ khiến lưỡi dao di chuyển ra phía sau và vào kết mạc. Các bạn có thể gây phồng kết mạc do nước muối đẳng trương tích tụ bên dưới kết mạc và điều đó có thể làm giảm trường quan sát của các bạn và một số còn gây khó chịu cho bệnh nhân sau đó.

Để giữ cho nhãn cầu có trương lực tốt, tôi đã thấy người ta dùng nhiều phương pháp để ổn định nhãn cầu, ngón tay, chóp Connors thông qua lỗ chọc tiền phòng, các bạn biết đấy, mỗi lần tôi thử một phương pháp mới, tôi lại muốn sử dụng lại kẹp 0.12, tôi thích sử dụng ít dụng cụ hơn trong ca mổ, tôi thích ít phải chuyển dụng cụ hơn và điều đó giúp tôi trở nên khá linh hoạt và có thể làm bất cứ điều gì tôi cần làm.

Chúng ta sẽ nói về vị trí khoảng nửa milimet ra phía trước, một nửa đến hai phần ba chiều dài đường hầm vào tiền phòng. Tôi sẽ đưa đầu kim vào trọn trong tiền phòng trước khi tôi khi bắt đầu bơm. Các bạn có thể bơm một ít vào nhưng các bạn cần chắc chắn rằng các bạn không làm tách lớp nội mô giác mạc. Có thể hơi khó một chút khi bơm Lidocain, hãy sẵn sàng cho thao tác này. Tôi đang bơm một ít chất nhầy. Tôi dùng thêm một lượng lidocaine nữa để đảm bảo chúng ta đã gây tê tốt.

Được rồi, đây là bước bơm nhầy, chúng ta sẽ tiêm một ít rồi đi trọn vào nội nhãn và đẩy thủy dịch ra ngoài theo lỗ chọc tiền phòng và theo cách này nếu chúng ta có bóng khí, chúng sẽ được đẩy ra khỏi tiền phòng và chúng không cản trở tầm nhìn của chúng ta khi chúng ta chuyển sang bước tiếp theo, đó là bước xé bao.

Chúng ta lại chọn vị trí 90 độ từ vết rạch. Và tôi sẽ bắt đầu từ vị trí nửa milimet ra phía trước, dài khoảng 2,5 mm, đồng thời mở bao trước. Vết mở bao này sẽ là điểm khởi đầu cho quá trình xé bao. Tôi thực sự thích kỹ thuật đó. Chúng ta sẽ nói về nó nhiều hơn trong video tiếp theo. Vì vậy, hy vọng loạt bài này sẽ giúp ích cho mọi người. Tôi muốn chia nhỏ nó ra cho những ai quan tâm đến thời gian và tính hiệu quả, đường rạch, nếu các bạn lấy đoạn video dài 8 phút 17 giây này chia cho 10, thì trung bình là 48 giây, để hoàn thành một đường chọc tiền phòng.

Tiêm Shugarcaine, bơm nhầy và hoàn thành đường mổ chính và mở bao trước. Và thao tác này mang lại cho tôi một điểm khởi đầu, thay vì phải đưa một dụng cụ đầu tù lên trên bề mặt bao trước, tôi có thể tiếp tục với kẹp xé bao Utrata, kẹp hai đầu lại khi đưa vào tiền phòng, nhấc bao trước lên và bắt đầu xé bao trước. Được rồi, hãy xem phần tiếp theo. Cảm ơn các bạn vì đã xem video này.

Phiên Bản 3D:

Last Updated: February 8, 2024

Leave a Comment